Mấy người lính Pháp quát tháo một hồi đám đông mới tản ra nhưng vẫn có vài người hiếu kì cố ngóc đầu vào xem mãi tới khi thấy tên lính chĩa súng mới bỏ đi .
Ông đốc tờ đặt ống thở xuống lắc đầu , vẻ mặt ông ta đầy mệt mỏi cố tránh ánh mắt thăm dò của Huyền Anh , cái này cũng không thể trách ông ta được , gần đây đã có hơn mười vụ như thế này xảy ra ở các cửa hàng lớn nhỏ .
- Thưa ngài , thưa cậu , người này đã tắt thở từ gần một giờ trước rồi , vết thương chí mạng lại mất máu quá nhiều
- Ừm, ông về đi
Philip nheo mắt ghi nhớ dáng vẻ của vị đốc tờ này , ném cho ông ta mấy đồng bạc rồi xua tay đuổi người. Sau đó lại đi đến chỗ Văn Luân đang quỳ đạp cho cậu ta mấy cái .
- Nói xem , đã có chuyện gì xảy ra ?
Văn Luân ăn đạp đau cố nhớ lại lời trong kịch bản mà Bảo Kim dặn dò nhưng chưa kịp cất tiếng nói thì đã ngất đi . Philip tặc lưỡi chỉ hận rèn sắt không thành thép liền bồi thêm mấy cái đạp rồi sai người đưa hắn về nhà .
- Cậu Dương , cậu hãy cung cấp một số thông tin , còn lại cứ để chúng tôi lo
- Được , nghe danh ngài Philip phá án như thần , vậy mời ngài làm chủ
————
Ông đốc tờ chỉ biết đi nhanh hơn , nhưng kia rõ là một cô gái chân yếu tay mềm vì sao chỉ vài bước chân đã đuổi kịp ông ta.
- Chào ông , tôi là vợ của cậu hai Dương , là người đã mời ông tới xem trước đó
- A , ra là mợ
Huyền Anh cười trông vô cùng hiền lành , cô lục trong túi áo muốn tìm tiền trả cho ông già . Lão Khải thấy vậy muốn xua tay từ chối nhưng trái với suy nghĩ là những tờ tiền thì lại là một khẩu súng chĩa thẳng vào đầu ông ta.
- Ông mà la hét thì sẽ chết ngay lập tức , xung quang đây cũng không có ai , đều bị xua đi rồi
- M…mợ… kh…không… cô muốn gì ?
- Người vừa rồi có phải chết vì thuốc phiện không ?
- Sao cô lại nói như vậy ? Chết rõ ràng là do mất máu quá nhiều mà
- Tôi biết ông là thuộc hạ của ông xã trưởng chuyên đi làm giả cái chết , mấy vụ thuốc phiện lần trước không bị phát hiện là do ông làm giả phải không ?
- Lương y như từ mẫu , sao tôi phải làm như vậy ?
Lão già nghiến răng , khuôn mặt thống khổ nói với Huyền Anh . Ông ta không thể chết , cũng không thể bị bắt ở đây , đứa cháu trai 9 tuổi cần người chăm sóc .
- Lương y…?
Huyền Anh tiến lên dí sát cò súng vào đầu lão Khải , ánh mắt lạnh lùng làm ông ta sợ hãi lùi lại vài bước , ông ta muốn bỏ chạy nhưng bị một người đàn ông nhanh chân chạy tới quật ngã .
- Tiểu thư , ngài không sao chứ ?
- Anh tra được thông tin của ông ta chưa ?
Huyền Anh buông khẩu súng ra đưa nó cho người đàn ông mặc quần áo bà ba màu nâu . Anh ta phải mặc quần áo như vậy cải trang đã nửa ngày , vừa rồi còn bị đuổi đi .
- Đây là thông tin về hắn
- Anh trước tiên đem ông ta về chỗ đó đi , nhất định là phải canh giữ cẩn thận , còn mấy người khác không cần để lộ thân phận vội, cứ ai về chỗ nấy đi
- Vâng thưa tiểu thư …
Mấy người cùng đồng thang đáp rồi nhanh chóng trở lại . Có người giây trước vừa hung ác nhìn người đàn ông giây sau đã trở thành bà cô bán cá, có người trở về tiếp tục vác lúa , có người cầm lại súng tiếp tục trở lại vị trí “ người lính Pháp” tiếp tục giữ không cho ai lại gần ,…
“ Lê Văn Tráng , trẻ mồ côi , trước chuyên buôn thuốc phiện nên nay đây mai đó không rõ quê quán cụ thể , từng bị quan Phạm là ông Phạm Văn Mạnh bắt giữ sau đó hắn chạy trốn hắn nơi , dùng nhiều tên họ khác nhau . Mấy năm trước về chốn này lấy tên là Ngô Văn Khải hành nghề y , hắn còn một người cháu trai là Ngô Văn Trâu.”
Huyền Anh xem xong thì vo tờ giấy lại rồi tiện tay nhân lúc người bán không để ý ném vào bếp than đang nướng ngô , tờ giấy nhanh chóng biến mất .
—————
Con Trang đang ngồi trong góc niệm phật , khó khăn lắm mới được cậu và mợ tín nhiệm cho đi coi của hàng mà xảy ra vụ này chắc cậu trừ hết lương nó mất . Thấy sắc mặt cậu không vui , thi thoảng lại đi đi lại lại mà mấy tên lính kia thì cứ nhìn vào trong phòng , mợ ơi cứu con . Mà mợ đâu rồi ?
- Cậu ơi , chuyện này giờ phải làm sao đây ạ ?
- Mày về trước nấu cơm đi , lát mợ về cậu và mợ sẽ về sau
- Dạ
Con Trang lầm lũi bước ra cửa , vừa ra nó đã gặp ngay cứu tinh, đúng là cầu được ước thấy.
- Mợ
Con Trang nước mắt ngắn nước mắt dài ôm chân Huyền Anh , mà Nhật Dương theo tiếng gọi của con Trang thấy Huyền Anh mới nhẹ nhõm thở ra .
- Cái Trang này , làm sao thế ? Đứng dậy , mợ mua ngô nướng đấy
- Đi đâu vậy ? Không bị sao chứ ?
Nhật Dương sợ Huyền Anh bị doạ sợ rồi gặp nguy hiểm đang muốn đi tìm người không ngờ lại thấy cô nàng cầm một túi bắp nướng cười ngây ngô bước vào .
- Vừa nãy tôi chỉ muốn đi dạo một chút không ngờ lai gặp quầy bắp nướng nên mua cho cả nhà cùng ăn
Con Trang vừa lau khô nước mũi lại tèm lem trở lại , không ngờ “cả nhà” trong lời mợ lại gồm cả nó , trời ơi cảm động quá đi mất. Mợ là người dịu dàng , thiện lương nhất mà nó từng thấy , giờ ước mơ của nó không chỉ còn là đi đám cưới cậu Thành và cậu An mà còn có được đi theo hậu mợ suốt đời .
- Mợ …
- Cái Trang này , nước mũi tèm lem rồi kìa , còn ra thể thống gì nữa , sau này còn phải lấy chồng nữa, mau lau đi
- Con không lấy , chỉ muốn theo mợ suốt đời
Nhật Dương cốc cho cái Trang một cái rồi đưa mắt trong thằng Cò đang đỏ mắt đứng trong góc ra đánh xe để trở về nhà . Thằng Cò này thích con gái nhà người ta mà cứ im như thóc đổ bồ à .
- Sao cậu cốc con ?
- Mày chưa hiểu nữa hả ? Người bên mợ suốt đời là cậu , không đến lượt mày
Thằng Cò nắm cổ áo cái Trang kéo đi , cái Trang giãy giụa còn lườm thằng Cò mấy cái .
- Không đến lượt tôi ? Không ở cạnh mợ thì cạnh anh Cò chắc ?
Hai đứa cứ chí choé cãi nhau , kéo nhau ra ngoài . Huyền Anh mỉm cười nhìn theo .
Nhật Dương vẫn không an tâm nhìn qua nhìn lại thấy Huyền Anh không bị gì mới yên tâm thật . Huyền Anh càng nhìn càng thấy người trước mặt đáng ghét . Cô lấy một viên kẹo bóc vỏ muốn ăn.
- Chuyện hôm nay , làm cô sợ rồi , thực xin lỗi sau này sẽ không dẫn cô tới chỗ đáng sợ này nữa
- Đừng lo tôi quen rồi
Nhật Dương há hốc mồm không tin vào tai mình . Huyền Anh nhìn thấy cái người kia ngốc như vậy thì vô cùng buồn cười , cô nhét viên kẹo vào miệng Nhật Dương .
- Là tiểu thư nhà họ Phạm , từ nhỏ không ít lần có người bắt cóc tôi rồi bị gϊếŧ
- Cô … hẳn là rất sợ nhỉ ? Có đau không ?
- Không , không sợ , sau này tôi có chồng là anh bảo vệ rồi , không sợ nữa
- Ừm , sẽ bảo vệ cô thật tốt
Nhật Dương đưa tay muốn móc nghéo , tay còn lại thì xoa xoa cái cổ đầy ngượng ngùng , mặt cũng đỏ lên . Đang muốn rút tay trở về thì một bàn tay mềm mại đã bắt lấy .
- Được , đừng thất hứa nhé !
- Ừm
Huyền Anh cũng không có nói là ai là người gϊếŧ mấy tên bắt cóc đó mà thôi kệ đi , nhìn anh ta ngốc ngốc lại có chút đáng yêu .
Nhật Dương đảo lưỡi , viên kẹo này ngọt quá , ngọt tới mức làm mặt nóng lên . Kẹo ngọt như vậy , sao bình thường ăn mình lại không nhận ra nhỉ ?