Chương 1.5: Phí tổn thất thanh xuân

Tống Gia Mộc nhìn anh một cái, rồi lại cúi đầu xuống, cuối cùng lấy hết can đảm nói tiếp những lời định nói.

"Tôi nghĩ, thời gian tôi ở bên anh cũng không ngắn, bây giờ anh sắp kết hôn, tôi cũng không muốn dây dưa nhiều. Tôi yêu cầu không cao, chỉ cần một khoản phí tổn thất thanh xuân mà anh thấy hợp lý là được, tôi đảm bảo sau này sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của anh dù chỉ một chút."

Dứt lời, cô cảm nhận rõ bầu không khí lạnh đi hoàn toàn. Cố Nam Phương không nói gì, cô cũng không dám ngẩng đầu. Mặc dù người đưa ra yêu cầu là cô, nhưng cô lại cảm thấy chột dạ không thể giải thích.

Sự chờ đợi kéo dài khoảng nửa thế kỷ, sau đó mới chợt nghe thấy giọng nói trầm ấm của người đàn ông, không tức giận, thậm chí không có chút cảm xúc lên xuống nào, nhẹ nhàng như khi họ mới gặp nhau.

"Nhưng tôi thấy, một xu tiêu vào người cô cũng là lãng phí."

Trong hai mươi sáu năm cuộc đời Tống Gia Mộc, cô chưa từng phải chịu sự sỉ nhục như thế này. Ngay cả sau khi ông Tống sụp đổ, gia đình sa cơ lỡ vận, nhưng cũng hiếm khi có người đến đổ đá xuống giếng. Cô không ngờ người mà cô từng nghĩ sẽ bảo vệ mình suốt đời, lại là kẻ độc ác đến mức khó tin.

Như đã hạ quyết tâm, Tống Gia Mộc ngẩng đầu đối diện với ánh mắt đối phương, kiên định nói:

"Nếu đã như vậy, tôi không đảm bảo hôn lễ của anh sẽ được diễn ra tốt đẹp đâu."

Tống Gia Mộc dường như đã quên mất Cố Nam Phương của hiện tại đã không còn là đối tượng mà cô có thể uy hϊếp được. Nói chính xác hơn, Cố Nam Phương vốn dĩ chưa bao giờ thích bị người khác đe dọa, ngoại trừ Tống Gia Mộc ngày xưa.

Còn trước mặt Cố Nam Phương bây giờ, Tống Gia Mộc đã chẳng còn chút tự tin nào. Anh nhìn cô, giống như nhìn một con cừu non trong bầy, hoàn toàn không có tính công kích. Cho dù có đi nữa, thì cũng chỉ là chiếc sừng lởm chởm lông.

Tám năm chia xa là như vậy.

Cố Nam Phương đứng thẳng dậy, tiến về phía Tống Gia Mộc. Anh càng đến gần, cô càng vô thức lùi lại vài bước, cho đến khi không còn đường lui, toàn bộ lưng cô tựa vào cánh cửa lớn.

Anh như một con báo săn mồi, ánh mắt sắc bén và đầy áp lực. Anh cao hơn cô gần một cái đầu, chỉ cần hơi cúi người xuống, đã tạo thành tư thế vây chặt toàn bộ Tống Gia Mộc vào trong lòng.

Tống Gia Mộc hơi khó chịu muốn quay mặt đi, nhưng cằm cô lại bị người kia giữ lại, buộc phải nhìn thẳng. Cô nghe thấy giọng nói từ trên đỉnh đầu chậm rãi truyền đến, khiến mọi lỗ chân lông đều giãn ra, dịu dàng nhưng chí mạng.

"Tôi chỉ muốn xem tôi sẽ khó coi đến mức nào, liệu có khó coi hơn tám năm trước hay không."

Nghe vậy, Tống Gia Mộc rùng mình theo bản năng. Cơn gió hiu quạnh đêm khuya khiến người mặc đồ mỏng manh như cô cảm thấy lạnh buốt. Vòng tay người bên cạnh là băng giá, mỗi lời anh nói là những mũi kim, xé rách mọi ký ức đẹp đẽ của tuổi thanh xuân, đồng thời đổ thêm dầu vào lửa, khiến những vết thương cũ càng cháy dữ dội hơn.

-còn tiếp-