"110 phải không? Tôi đang bị quấy rối ở ngõ số 3 phố Bắc Vân, xin cảnh sát gần đó hỗ trợ."
Nghe cô nói, Kỷ Lăng không hề bận tâm.
Hắn còn nói: "Tống Gia Mộc, dù gì cũng đã ở bên anh ta bao nhiêu năm, sao em vẫn chưa học được bốn chữ đánh rắn động cỏ vậy?"
Tống Gia Mộc ngẩng đầu nhìn đối phương lần thứ hai, nói câu đầu tiên với hắn ta.
"Người tôi định động không phải anh."
Nghe ra ý trong lời cô, Kỷ Lăng thò đầu ra ngoài nhìn. Ánh đèn đường lờ mờ trong ngõ kéo dài cái bóng của hai người bên bức tường góc phố. Kỷ Lăng lại không có vẻ gì là quá kinh ngạc, ngược lại còn thích thú quay đầu lại trêu chọc Tống Gia Mộc.
"Sợ không? Sợ thì cầu xin tôi đi. Em cầu xin tôi, tôi sẽ đưa em đi an toàn."
Dứt lời, Tống Gia Mộc hơi ngước nhìn hắn, ánh mắt đột nhiên trở nên thương hại, thậm chí còn xen lẫn chút áy náy.
Kỷ Lăng bị biểu cảm này làm cho tức giận, có chút mất kiểm soát nắm lấy vai cô, lắc mạnh hơn.
Tống Gia Mộc không phản kháng, nhưng trong quá trình đó Kỷ Lăng đột ngột cúi đầu. Cô nghe thấy giọng hắn mang theo tiếng nức nở nhẹ.
"Gia Mộc, tại sao lại thành ra thế này."
Câu nói buột miệng của Kỷ Lăng làm hàng phòng thủ tâm lý của Tống Gia Mộc hoàn toàn sụp đổ. Cô chợt nhớ lại năm mười tám tuổi, cũng dưới ánh đèn đường vàng vọt như thế này, có người cũng bóp vai cô, làm xương kêu lên răng rắc. Nhưng bím tóc dài của cô vẫn quật cường hất qua mặt người đàn ông, đôi mắt rõ ràng sắp vỡ đê lũ lụt nhưng lại thề chết không quay đầu lại.
Rốt cuộc sau tám năm, trong đêm vốn nên vui mừng đoàn tụ này, Tống Gia Mộc nhìn thẳng về phía trước, bức ảnh cưới khổng lồ che khuất cả hộp đèn ven đường mà bật khóc nức nở.
Người đàn ông trong ảnh, khuôn mặt sau khi được tháng năm lắng đọng càng thêm kiên nghị và điển trai. Anh mặc lễ phục đuôi tôm màu đen, đứng thẳng như ngọc, được giai nhân khoác tay mỉm cười nhẹ nhàng, hệt như ngày xưa, anh đã từng cười, bóp cằm cô, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều mà nói với cô:
“Tống Gia Mộc, mặc kệ phong thủy có xoay chuyển thế nào em vẫn sẽ luôn quay về trong vòng quay thuộc về tôi.”
–
Khi đến nơi tụ họp, tâm trạng Tống Gia Mộc đã trở lại bình thường. May mắn là môi trường trong quán tối tăm, không ai chú ý đến đôi mắt vẫn còn hơi đỏ của cô.
Tiệc tất niên của công ty được tổ chức tại một quán KTV. Cô đến muộn nên bị phạt ba ly rượu trắng. Tống Gia Mộc tửu lượng khá ổn, nhưng cũng không khỏi choáng váng.
-còn tiếp-