Chương 3.3: Quá muộn rồi

Nghe tiếng bước chân từ nội thất vọng ra, hắn lập tức ngẩng đầu, trông thấy Tô Cẩm Dao đi ra thì vội vàng đứng bật dậy, động tác hơi vội nên va vào ghế dựa, phát ra tiếng kêu ken két trên nền đất.

Bảy năm xa cách, thiếu niên năm ấy nay đã hoàn toàn mất đi vẻ non nớt ngày xưa, trở thành một nam tử cao lớn tuấn tú, đúng kiểu tình lang trong mộng của không biết bao nhiêu khuê nữ.

Hắn vận quan phục mới tinh, dáng người thẳng tắp, áo mũ chỉnh tề, đứng giữa đạo quán đơn sơ tiêu điều, thoạt nhìn quả thật không hề hợp cảnh.

Trước khi Tô Cẩm Dao bước ra thì đã sớm nghĩ hắn ắt hẳn sẽ thay đổi rất nhiều so với năm xưa. Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy, nàng vẫn không khỏi cảm thấy sự khác biệt ấy còn lớn hơn trong tưởng tượng, tựa như trước mắt không phải cố nhân, mà là một người xa lạ chưa từng gặp gỡ.

Sở Nghị cũng đứng cách một khoảng, lặng lẽ nhìn nàng. Thần sắc hắn đầy cứng nhắc, hai tay khẩn trương nắm chặt vạt áo bên người.

Ngũ quan của Tô Cẩm Dao so với năm đó không thay đổi bao nhiêu, chỉ là nay càng thêm kiều diễm rõ nét. Nhưng nàng khoác trên mình một thân đạo bào thanh tịnh, đứng nơi ấy, toàn thân lại toát ra khí chất hoàn toàn khác biệt với quá khứ.

Năm xưa, Tô Cẩm Dao là một đóa hoa kiều diễm kiêu sa giữa chốn kinh thành, phong thái rạng ngời, dù cả người mang đầy gai nhọn sắc bén, vẫn khiến vô số người si mê, chỉ mong có ngày được hái về.

Còn nay, nàng vẫn cao ngạo như cũ, nhưng chẳng rõ có phải do đạo bào trên người hay không, lại phảng phất mang theo vài phần tịch liêu. Ngày xưa giữa phố xá phồn hoa, thứ khí chất ấy chưa từng hiện diện nơi nàng.

Chính vì sự thay đổi khó nắm bắt đó mà Sở Nghị càng thêm thấp thỏm. Hắn rụt rè gọi một tiếng: “Đại... Đại tiểu thư!”

Xưng hô vẫn như xưa, chưa từng thay đổi.

Tô Cẩm Dao lúc này mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, bước đến ngồi xuống vị trí chủ vị.

Nàng nhìn nam nhân trước mắt đã thay hình đổi dạng, khác biệt với năm xưa, khẽ cười, gọi một tiếng: “Sở tướng quân!”

Với Sở Nghị mà nói, cách xưng hô ấy vốn không xa lạ, bao năm nay đã nghe vô số người gọi như thế.

Thế nhưng khi mấy chữ ấy thốt ra từ miệng Tô Cẩm Dao, lòng hắn lại bỗng chốc rối loạn, hoảng hốt không rõ vì đâu. Vội rũ mắt, hắn thấp giọng nói: “Tiểu thư cứ gọi ta A Cát là được.”

“Ta nào dám!” Tô Cẩm Dao khẽ cười: “Nay sự đã khác xưa, tướng quân đâu còn là gia nô nhà họ Tô. Ta muốn gặp ngài, e còn phải ăn vận lộng lẫy mới dám ra mắt.”

Sở Nghị nghe ra trong lời nàng có ẩn ý, trong lòng thầm biết nàng đang giận chuyện Ngụy Như Ngọc cùng Tô Thường An liên tiếp lên núi tìm nàng về.

Hắn vội vàng giải thích: “Tiểu thư trách phạt cũng phải...Ta... ta thật sự không biết, cũng không bảo họ làm vậy. Ngày hôm kia... hôm kia ta mới hồi kinh, liền đến Tô phủ tìm nàng, không thấy, ta mới nghĩ tự mình lên núi gặp. Nhưng bệ hạ vừa mới vào thành, trong kinh trăm việc rối ren, ta thật sự... không thể phân thân ngay lúc ấy. Ta nghĩ đợi sắp xếp ổn thỏa mọi việc rồi mới đến, chẳng ngờ Ngụy thị lại đi trước.”

Hôm hắn vừa đặt chân vào kinh, chưa kịp nghỉ ngơi đã lập tức đến Tô gia tìm nàng.

Biết nàng không ở đó, hắn liền lập tức tính chuyện lên núi gặp mặt.

Nhưng núi Quy Nguyên tuy không cách kinh thành quá xa, song đi lại một chuyến cũng tốn không ít thời gian. Huống hồ Sở đế vừa mới hồi kinh, mọi việc lớn nhỏ trong thành, từ hộ vệ đến phòng thủ, đều không thể thiếu bàn tay sắp xếp của hắn. Dù thế nào, hắn cũng phải xử lý ổn thỏa trước đã.

Để có thể lên núi sớm nhất, hắn đã không ngủ không nghỉ, thu xếp ổn thỏa hết thảy những việc không thể trì hoãn trước mắt, những gì có thể tạm hoãn liền gác lại về sau. Nhờ vậy mới có thể đuổi tới núi từ nửa đêm hôm qua.

Nào ngờ vừa lên tới, lại chạm mặt Tô Thường An.

Sở Nghị từ thuở nhỏ đã bị bán vào Tô phủ, làm gia nô suốt mười mấy năm, đối với tính tình của Tô Cẩm Dao cũng hiểu rất rõ.

Hắn biết nàng kiêu ngạo, ghét nhất là bị ép buộc làm điều mình không muốn.

Nếu Tô Cẩm Dao hiểu lầm, cho rằng hắn sai Tô Thường An và Ngụy thị lên núi trước, vậy thì hỏng. Nàng tất sẽ nổi giận, mà một khi nàng đã giận, e rằng mấy tháng sau hắn cũng đừng mong thấy được nàng dịu sắc mặt.

Hắn sợ nàng không vui, len lén liếc nhìn thần sắc trên gương mặt nàng.

Tô Cẩm Dao đương nhiên biết Tô Thường An và Ngụy thị không phải do hắn phái tới, nhưng bọn họ quả thật là vì hắn mà đến, trong lòng nàng giận lây sang hắn cũng là chuyện thường tình.

Nàng thuận miệng châm chọc một câu, kỳ thực cũng chẳng để trong lòng bao nhiêu. Nay thấy hắn thành thật giải thích, cơn giận trong lòng cũng vơi đi ít nhiều.

Nàng không muốn dây dưa nhiều lời cùng Sở Nghị, tránh để cả hai sa vào những chuyện cũ đã qua, bèn thẳng thắn nói: “Nếu tướng quân bận rộn công vụ, vậy thì sớm xuống núi cho tiện. Ngài lên núi gặp ta hôm nay, xem như vì tình nghĩa chủ tớ năm xưa. Từ nay về sau... chúng ta mạnh ai nấy sống, không cần lui tới nữa.”