Nhưng ép buộc kiểu này thì có khác gì Ngụy thị đâu chứ?
Thu Lan âm thầm lườm một cái, trong lòng càng thêm chán ghét Tô Thường An. Nàng dửng dưng trả lời: “Nếu đã vậy, nô tỳ xin lui về hầu hạ Đại tiểu thư nghỉ ngơi, lão gia cứ tự nhiên mà ngồi.”
Nói rồi lui về nội thất, để mặc Tô Thường An ở lại ngoài phòng, từ đầu đến cuối cũng không rót cho ông ta một chén nước.
Tô Cẩm Dao vì bị Tô Thường An quấy nhiễu tâm tình, buổi tối mộng thấy mẫu thân đã qua đời nhiều năm.
Mẫu thân chỉ lặng lẽ ngồi nơi chiếc giường năm xưa bà lìa đời mà không nói với nàng câu nào.
Trong mộng, Tô Cẩm Dao cũng chỉ im lặng ngồi bên cạnh, bầu bạn suốt một đêm cùng mẫu thân.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tô Cẩm Dao dường như vẫn còn vương trong giấc mộng. Nàng ngây người nhìn lêи đỉиɦ màn trướng thật lâu, đến khi Thu Lan vào hầu hạ rửa mặt mới sực tỉnh.
Thần sắc nàng mỏi mệt, vẫn chưa lấy lại tinh thần, chống tay ngồi dậy rồi hỏi: “Tô Thường An đâu rồi?”
Nàng biết tối qua ông ta không rời đi.
Nhưng nàng vốn chẳng mấy để tâm ông ta rốt cuộc có đi hay không. Với nàng, khổ nhục kế các loại không có tác dụng gì.
Thu Lan đáp: “Đã đi rồi!”
Tô Cẩm Dao nhướng mày, cứ tưởng Tô Thường An diễn trò còn chưa đủ kiên nhẫn, mới nửa đêm đã chịu không nổi mà quay về.
Nàng đang định châm chọc đôi câu, thì thấy Thu Lan liếc ra ngoài cửa, rồi ghé sát tai nàng hạ giọng: “Sở tướng quân đến rồi. Lão gia chắc là sợ chạm mặt, vừa thấy liền vội vàng cáo từ.”
Năm xưa khi còn là gia nô nhà họ Tô, vì hắn cùng Tô Cẩm Dao tư tình, Tô Thường An nổi trận lôi đình, từng đích thân cầm roi ngựa đánh mấy roi khiến da tróc thịt bong.
Sau đó, để bịt miệng hắn, Tô Thường An thậm chí còn toan tính rót cho hắn một chén thuốc độc, giả vờ là bệnh chết, rồi cho người đem xác đi chôn, hòng che đậy mọi chuyện, tránh để Tô gia bị điều tiếng tổn hại danh dự.
Lúc ấy, chính Tô Cẩm Dao đã cầm dao kề lên cổ, dùng mạng mình uy hϊếp, ép buộc ông ta thả người. Nhờ vậy, A Cát mới có thể an toàn rời đi.
Lần này Sở Nghị hồi kinh, việc Tô Thường An vội vàng muốn đón Tô Cẩm Dao về gả cho hắn, cũng chính là vì nguyên nhân ấy.
Người khác chỉ vì từng bị phế đế ép viết hịch văn mà lo sợ, còn ông ta không những đã từng viết hịch văn mà còn từng đích thân động thủ đánh Sở Nghị, suýt nữa lấy mạng người ta.
Giờ đây Sở Nghị thân cư cao vị, dưới một người trên vạn người. Hắn nhớ tình xưa nghĩa cũ, chủ động cầu hôn Tô Cẩm Dao. Nếu hai người thật sự thành thân, dĩ nhiên sẽ không làm khó Tô Thường An.
Nhưng nếu hắn không còn tình cảm với Tô Cẩm Dao, hoặc Tô Cẩm Dao không nguyện ý ở bên hắn, ai biết Sở Nghị có ghi hận chuyện năm xưa, tìm cơ hội trả thù Tô gia hay không?
Vì vậy, Tô Thường An mới muốn nhanh chóng đưa Tô Cẩm Dao về nhà trước khi Sở Nghị đổi ý. Nào ngờ Sở Nghị tìm không thấy người ở kinh thành, lại đích thân lên núi cầu thân.
Tô Thường An vừa chạm mặt hắn, liền sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội kiếm cớ rời đi. Lúc này trong gian ngoài chỉ còn lại một mình Sở Nghị, yên lặng ngồi trên ghế, chờ Tô Cẩm Dao rời giường.
Tô Cẩm Dao vừa mặc áo xong, tay khựng lại một thoáng, trầm mặc hồi lâu mới hỏi: “Hắn đến từ lúc nào?”
“Nửa đêm đã tới rồi!” Thu Lan đáp: “Nô tỳ vốn định đến hỏi tiểu thư có muốn gặp hay không, nhưng Sở tướng quân nói không cần quấy rầy giấc nghỉ của người, đợi người thức dậy rồi hãy nói, nên nô tỳ không dám quấy rầy.”
Khổ nỗi hôm nay Tô Cẩm Dao dậy muộn, mà hắn lại từ nửa đêm chờ đến tận lúc này.
Khách quý ở bên ngoài, lại là nam nhân xa lạ, Thu Lan nào dám một mình vào phòng ngủ, đành phải cố chống đỡ tinh thần, ngồi đợi cùng hắn.
Lúc nàng mệt quá ngủ gật, giật mình tỉnh dậy thì phát hiện Sở Nghị vẫn ngồi nghiêm chỉnh như cũ, dáng vẻ chẳng khác gì ban đầu, dường như suốt đêm không hề lay động.
Đến lúc này, đã mấy canh giờ trôi qua, thân hình hắn vẫn thẳng tắp, chỉ là từ sau hừng đông, rõ ràng bắt đầu có chút căng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối cứ theo bản năng vuốt ve áo bào, vuốt xong lại sợ nhăn, liền tỉ mỉ chỉnh lại từng nếp gấp.
Hắn đã lặp đi lặp lại động tác ấy không biết bao nhiêu lần, đến mức Thu Lan nhìn mà cũng không nhịn được có chút buồn cười.
“Hắn mới đến, nô tỳ còn lo hắn xông vào khuê phòng tiểu thư, giờ nhìn lại, đúng là ta đã nghĩ nhiều rồi.” Thu Lan mỉm cười bẩm báo.
Tô Cẩm Dao không đáp lời, vẫn giữ thần sắc bình thản, tiếp tục thay y phục.
Sau khi thu xếp chỉnh tề, nàng bước ra gian ngoài. Quả nhiên, Sở Nghị đúng như lời Thu Lan nói, lại đang cúi đầu chỉnh sửa vạt áo, không biết là lần thứ mấy.