Chương 3.1: Quá muộn rồi

Hai vai Tô Thường An run rẩy, ông ta siết chặt hai tay vào nhau.

Ông ta nhắm mắt lại, không dám hồi tưởng những chuyện đã qua với Tần thị. Chỉ cần nghĩ đến, liền không thể không nhớ đến dáng vẻ lúc bà lìa đời.

Tô Thường An cố nén giọng run rẩy: “Ta biết... ta thật có lỗi với nương con. Nhưng con còn trẻ, không nên hủy hoại hạnh phúc cả đời vì những chuyện đã qua...”

“Đã hủy hoại rồi!”

Tô Cẩm Dao cắt lời, thanh âm lạnh lẽo hơn cả ban nãy: “Từ khi ta biết nương ta chết thế nào, từ khi ta biết ông rốt cuộc là loại người gì, từ khi ông cưới Ngụy thị, đưa mẹ con bà ta vào cửa Tô gia, từ khi ông chấp nhận ý kiến đưa ta vào cung của bà ta, từ khi ông để mặc bà ta đày ta đến đạo quán này mà không đoái hoài gì... cả đời ta đã bị hủy hoại. Bây giờ ông còn đến đây nói mấy lời này, không thấy nực cười hay sao?”

Đã lâu rồi Tô Cẩm Dao không nói nhiều với ai đến vậy. Mấy năm nay người nàng từng gặp đã ít lại càng thêm ít. Từ khi lão chủ đạo quán qua đời cách đây hai năm, bên cạnh nàng chỉ còn Thu Lan.

Ban ngày nói mấy câu với Ngụy Như Ngọc là lần đầu tiên trong mấy năm nay nàng mở miệng trò chuyện với người khác ngoài Thu Lan.

Nàng cứ tưởng bản thân đã trở nên trầm lặng, không còn thiết tha đôi co tranh cãi với ai nữa.

Bảy năm trước, sau khi xảy ra chuyện với A Cát, nàng chưa từng gặp lại Tô Thường An. Và cũng trong suốt bảy năm này, nàng đã nghẹn trong lòng những lời năm ấy chưa kịp nói ra, nhưng không vì thế mà quên được.

Những phẫn uất ấy, những điều không cam lòng ấy đã khắc sâu vào tận xương tủy nàng, hòa cùng sự kiêu ngạo lạnh lẽo, trở thành một phần con người nàng.

Tô Thường An cúi đầu càng lúc càng thấp, nhẫn nhịn ngồi trên ghế, tựa như từng lời từng chữ của nàng đều gõ thẳng vào xương cốt, ép ông ta lún sâu vào bùn đất.

Tình cảnh ấy, nếu rơi vào mắt người ngoài, hẳn sẽ nghĩ là ông ta đã biết lỗi, chân thành hối hận. Nhưng trong mắt Tô Cẩm Dao, nàng chỉ thấy chán ghét đến tận cùng.

Nàng lạnh lùng nhếch môi: “Nếu Tô đại nhân thật lòng muốn ta trở về, gả cho Sở tướng quân, thì cũng không phải là không thể.”

Thân mình Tô Thường An khẽ run lên, ông ta không nói lời nào, biết nàng nhất định còn điều kiện phía sau.

Quả nhiên, Tô Cẩm Dao cất giọng: “Chỉ cần ông hưu bỏ Ngụy Như Ngọc, đuổi mẹ con bà ta cùng ba đứa con riêng ra khỏi phủ, ta sẽ trở về.”

Tô Thường An giống như bị đóng đinh, thật lâu không nhúc nhích.

Tô Cẩm Dao biết rõ ông ta không thể nào đáp ứng được, bèn cười lạnh, đứng dậy, nhấc chân bước vào nội thất.

Lúc đi ngang qua, nàng nghiêng đầu, khinh miệt ném xuống một câu: “Tô Thường An, nhiều năm như vậy, ông vẫn trước sau như một là một kẻ dối trá mà thôi.”

Thu Lan hầu hạ Tô Cẩm Dao nhiều năm, sớm đã biết tiểu thư vô cùng khinh thường Ngụy thị, lời gì cũng dám nói, thậm chí có khi còn động thủ đánh bà ta.

Nhưng nàng không ngờ, với Tô Thường An, Tô Cẩm Dao cũng có thái độ chẳng khác gì: khinh thường nhìn, lạnh lùng nói, hoàn toàn không để vào mắt.

Nàng chỉ bắt đầu hầu hạ Tô Cẩm Dao từ bảy năm trước. Năm ấy Ngụy thị còn lên núi vài lần, mỗi lần đều kết thúc không vui. Còn Tô Thường An thì chưa từng đến thăm một lần, nên nàng cũng chưa từng thấy hai người ở chung ra sao.

Trước kia chỉ biết tiểu thư không mấy vui vẻ với Tô Thường An, nhưng dù sao đó cũng là cha ruột nàng, chắc cũng không đến mức như với Ngụy thị mà thẳng mặt như vậy.

Hôm nay mới hiểu, đối với Tô Thường An và Ngụy thị, nàng không hề có gì khác biệt.

Cha con ruột thịt mà đến mức này, Tô Thường An cũng không dám cãi lại, chẳng rõ năm xưa đã xảy ra chuyện gì, nhưng rõ ràng là ông ta đuối lý.

Thu Lan đỡ Tô Cẩm Dao nằm xuống giường lần nữa, đắp chăn cho chỉnh tề, lúc này mới lui ra ngoài. Thấy Tô Thường An vẫn còn ngồi yên đó, bèn nhẹ giọng hỏi: “Lão gia, người định nghỉ lại ở viện ngoài một đêm rồi hãy xuống núi, hay là đi ngay bây giờ?”

Lời đuổi khách này đã nói ra rõ ràng như vậy rồi.

Trời lúc này đã tối, nhưng nếu Tô Thường An có thể lần mò mà lên được núi, thì cũng có thể lần mò mà xuống. Thu Lan vốn không thân thiết gì với ông ta, dĩ nhiên chẳng mảy may thương xót.

Tô Thường An lại lắc đầu: “Ta sẽ ngồi đây một đêm, ngươi không cần để ý tới ta.”

Thu Lan tuy mấy năm nay sống trên núi, ít có cơ hội giao tiếp với người ngoài, nhưng đầu óc nàng vẫn linh hoạt nhanh nhạy, lại trung thành cẩn trọng. Nếu không năm xưa cũng chẳng được Tần lão phu nhân chọn để hầu hạ Tô Cẩm Dao.

Nàng vừa nghe Tô Thường An nói vậy, liền hiểu ngay ông ta đang định giở trò khổ nhục kế, mong Tô Cẩm Dao động lòng thương xót.

Tô Cẩm Dao là con ruột của ông ta, nếu trong lòng nàng còn chút quyến luyến tình cảm cha con, e là khó lòng chịu nổi cảnh cha mình chịu khổ như thế.