Tô Thường An sững người giây lát, há miệng như muốn nói. Nhưng hàng ngàn câu chữ cuộn trào ở cổ họng, cuối cùng ông ta chỉ gọi ra được một tiếng: “Chiêu Chiêu!”
Đó là nhũ danh của nàng, là tiếng gọi mà ông đã giấu trong lòng suốt bảy năm qua.
Tô Cẩm Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt, không hề vì cách xưng hô ấy mà biến sắc. Ánh mắt nàng lướt qua phụ thân một lượt rồi thu về, không nhanh không chậm đi tới ngồi xuống vị trí chủ vị.
“Tô đại nhân ghé thăm đêm khuya thế này, chẳng hay có chuyện gì cần chỉ giáo?”
Chỉ một câu “Tô đại nhân” đã khiến tâm trạng bất an của Tô Thường An rơi thẳng xuống đáy cốc.
Ông ta rũ mắt, lúng túng siết chặt hai tay vào nhau, đảo mắt nhìn quanh rồi mới ngồi xuống mép ghế bên cạnh.
“Ta... ta nghe nói ban ngày Ngụy thị đến, khiến con không vui. Ta nghĩ... nên thay bà ấy đến đây, xin lỗi con một tiếng.”
Ông không dám gọi Ngụy thị là “nương con” trước mặt Tô Cẩm Dao, chỉ dám nhắc đến là “Ngụy thị”.
Sắc mặt Tô Cẩm Dao vẫn hờ hững: “Chỉ là đến xin lỗi thôi sao?”
Thật ra, cả hai đều hiểu rõ trong lòng lý do Tô Thường An đích thân đến đây.
Ngụy Như Ngọc vừa rời khỏi đạo quán, thì ông ta đã có mặt trên núi. Tính toán thời gian kỹ càng, hẳn là Ngụy Như Ngọc vừa về đến phủ, ông đã lập tức lên đường.
Nếu không phải vì chuyện Sở Nghị, thì còn vì điều gì khác?
Tô Thường An đi đường núi một hồi lâu, cổ họng khô khốc, theo bản năng đưa tay muốn với lấy chén trà bên cạnh. Đưa tay ra mới phát hiện trong tầm với không có lấy một chén nước. Rõ ràng là Tô Cẩm Dao không muốn sai người rót trà cho ông ta.
Ông cũng ngại mở miệng xin, đành nuốt khan, cố gắng nói tiếp: “Ngoài chuyện kia... ta còn muốn hỏi, vì sao con không chịu trở về? Con không muốn thành thân với Sở tướng quân sao? Ta thấy hắn...”
“Thành thân?”
Chưa đợi ông nói hết câu, Thu Lan đã trừng mắt ngắt lời: “Sở tướng quân đến Tô phủ cầu thân?”
“Đúng vậy!” Tô Thường An ngẩn người, khó hiểu đáp: “Ban ngày Ngụy thị đến đây cũng vì chuyện này mà. Bà ấy không nói với các ngươi à?”
“Nói mới lạ!” Thu Lan hừ lạnh: “Bà ta chỉ nói Sở tướng quân muốn gặp tiểu thư, rồi còn giở giọng hống hách, ra lệnh cho hạ nhân lôi kéo tiểu thư trở về. Cứ như tiểu thư là món đồ chơi, bà ta muốn mang đi cho ai xem thì cho người ấy xem vậy!”
Tô Thường An vừa nghe, sắc mặt lập tức biến đổi. Đến lúc này ông mới hiểu vì sao Tô Cẩm Dao lại thẳng tay tát Ngụy Như Ngọc một cái.
Tính tình Cẩm Dao xưa nay vốn kiêu ngạo, lại càng khinh ghét Ngụy thị. Nếu Ngụy thị mềm giọng khuyên nhủ, nàng cũng chưa chắc chịu nghe, huống chi lại còn toan tính điều khiển nàng.
Từ nhỏ đến lớn, Tô Cẩm Dao muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, khiến người bên cạnh đều xoay quanh nàng. Xưa nay chỉ có nàng chọn người, chứ chưa đến lượt người khác chọn nàng!
Trán Tô Thường An bắt đầu rịn mồ hôi mỏng, không biết là do trời nóng, hay bởi vì hoảng hốt trong lòng.
Ông ta đưa tay áo lau nhẹ mồ hôi, cố gắng ôn hòa: “Ngụy thị vốn thô lỗ! Chiêu Chiêu, con đừng chấp nhặt với bà ta làm gì. Con và A Cát... à không, con và Sở tướng quân xưa nay vốn là tình đầu ý hợp, thật sự không nên vì chuyện của bà ta mà chậm trễ cả đời mình.”
“Tình đầu ý hợp?”
Tô Cẩm Dao hơi sững người, tựa như đang nhớ lại những chuyện đã lùi vào quá khứ.
Hồi lâu sau, nàng khẽ “ừ” một tiếng: “Năm đó quả thật từng tình đầu ý hợp... nhưng hiện tại, đã không còn là năm đó nữa.”
Tô Thường An giật mình: “Chiêu Chiêu, con... có ý gì? Chẳng lẽ... con không còn thích hắn nữa sao?”
Tô Cẩm Dao khẽ cười, nghiêng người tựa lên thành ghế, như thể vừa nghe được điều gì nực cười: “Ai nói rằng nếu đã từng thích vào bảy năm trước, thì bảy năm sau nhất định vẫn còn thích?”
“Năm đó, không phải Tô đại nhân cũng từng thề thốt với mẫu thân ta là sẽ một đời một kiếp với bà, chỉ yêu một mình bà thôi sao? Nhưng sau đó thì sao? Bây giờ thì sao? Đại nhân đối với bà ấy... còn như thuở ban đầu không?”