Tô Cẩm Dao là con gái ruột của Tần thị, cũng là ngoại tôn nữ mà Tần lão phu nhân thương yêu nhất. Năm đó khi biết nàng sống khổ sở trong đạo quán, lão phu nhân lập tức phái Thu Lan đến, đồng thời cho đuổi hết đám hạ nhân có tâm địa bất chính bên Tô gia.
Vì chuyện đó mà Ngụy thị làm loạn một trận, nhưng Tô Thường An không dám làm trái ý Tần lão phu nhân, cuối cùng đành để yên mọi việc.
Vậy là Thu Lan đã bầu bạn bên Tô Cẩm Dao suốt bảy năm qua. Nàng vốn là người Tần phủ, trong lòng chỉ xem Tần thị là chính thê duy nhất của Tô Thường An, nên chưa từng dành chút tôn kính nào cho Ngụy thị.
Không những vậy, Ngụy thị còn thường xuyên cắt xén chi phí ăn mặc sinh hoạt của tiểu thư và nhiều lần cố tình gây khó dễ cho nàng. Thu Lan lại càng chán ghét, không thèm gọi bà ta một tiếng “phu nhân”, chỉ lạnh nhạt gọi là “Ngụy phu nhân”.
Thu Lan cũng không rõ ràng tường tận những chuyện năm đó. Nàng chỉ thông qua những lời đồn truyền khắp kinh thành mà mường tượng chuyện tình giữa tiểu thư và gia nô kia. Đó tựa như một vở thoại bản tình sâu nghĩa nặng, yêu hận đan xen, oanh liệt không kém gì giai thoại xưa.
Nếu đúng là như thế, tiểu thư hẳn là rất yêu người đó.
Bảy năm trôi qua, đối phương áo gấm về làng, mà vẫn chưa thành thân, chỉ một lòng nhớ đến tiểu thư, rõ ràng là một tín hiệu tốt.
Thế nhưng tiểu thư... lại chẳng hề xúc động?
Tô Cẩm Dao tựa người trên ghế, lật một phong thư, nói giọng thản nhiên: “Trở về để làm gì?”
Tất nhiên là để gặp lại nhau một lần, để xem hắn thế nào rồi, có còn như xưa không. Nếu cả hai đều chưa từng thay lòng, thì chọn ngày thành hôn, vui chuyện giai hợp cũng là điều hợp lẽ.
Thu Lan thầm nghĩ như vậy, nhưng không dám nói ra, bèn nhỏ nhẹ giải thích: “Nô tỳ chỉ cảm thấy... hiện giờ Sở tướng quân có địa vị tôn quý, ai gả cho người cũng đều là mệnh phượng hoàng. Sau này không ai dám truyền tai nhau mấy lời đồn nhảm năm xưa.”
Lúc ấy, tiểu thư có thể quang minh chính đại hồi kinh, không cần phải ru rú trong rừng sâu núi vắng thế này.
Tô Cẩm Dao hiểu ý nàng, chỉ cười nhạt: “Ngươi nghĩ nhiều rồi. Lời đồn nhảm vĩnh viễn chẳng bao giờ dứt. Người vẫn còn thì sẽ còn thêm mắm dặm muối. Đến chuyện trong cung còn không giấu nổi tai mắt người ngoài, huống hồ là chuyện giữa ta và A Cát... hay Sở tướng quân. Dù ta có gả cho hắn, cũng không thể ngăn miệng thế gian.”
Nàng ngừng một chút rồi trầm giọng: “Huống chi... ta không quay về, không phải vì mấy lời đồn ấy.”
Từ lâu, nàng đã không buồn bận tâm miệng lưỡi thế gian.
Thu Lan khó hiểu hỏi: “Vậy là vì sao?”
Khóe môi Tô Cẩm Dao khẽ động, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời, chỉ nhàn nhạt đáp: “Muộn rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi.”
Thấy nàng không muốn nói thêm, Thu Lan không dám hỏi nữa, khẽ gật đầu, rồi đỡ nàng vào trong buồng nghỉ.
Tô Cẩm Dao vừa tắt đèn nằm xuống chưa bao lâu, ngoài sân đột nhiên vang lên tiếng chó sủa dữ dội.
Con chó ấy là do lão đạo chủ trước đây gửi tặng, giúp trông giữ đạo quán. Nó rất lanh lợi, ban ngày thường chạy khắp núi săn mồi, đêm đến lại trở về canh gác trước viện.
Trong bóng tối, Tô Cẩm Dao nhíu mày, lắng tai nghe. Chẳng bao lâu sau, tiếng chó sủa liền bị Thu Lan quát yên. Tiếp đó là tiếng người trò chuyện, hình như nàng ấy đang nói chuyện với ai đó.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa, Thu Lan đứng bên ngoài nói vọng vào: “Đại tiểu thư, lão gia tới... nói là muốn gặp ngài.”
Chữ “lão gia” này, Tô Cẩm Dao đã lâu không còn nghe ai dùng để gọi người ấy. Nàng ngồi thẫn thờ trên giường một lúc, rồi mới khẽ đáp: “Biết rồi, bảo ông ấy chờ một lát.”
Nàng khoác thêm áo ngoài, tùy ý búi tóc lên, rồi ra gian ngoài, thì thấy Tô Thường An đang đứng đó.
Những năm gần đây, Tô Thường An già đi rất nhanh. Rõ ràng ông ta chỉ mới ngoài bốn mươi, vậy mà đầu tóc đã hoa râm gần hết, trông như một lão nhân năm mươi tuổi.
Tô Cẩm Dao đã cao hơn trước không ít, ngũ quan cũng càng thêm rõ nét, dung mạo rực rỡ hơn xưa. Gương mặt ấy lúc này lại càng giống Tần thị, giống đến mức khi nàng đứng đó tựa như bóng dáng Tần thị tái hiện trước mắt.