Vừa đến gần phiến đá lớn, trông thấy A Hoàng đang nằm dài một bên, hắn biết Tô Cẩm Dao chắc chắn cũng đang ở gần đây. Nhưng khi Sở Nghị men theo lối nhỏ, bước ra khoảng đất rộng phía trước thì lại không thấy ai.
Tim hắn siết lại, vội bước nhanh đến mép vực, cúi đầu nhìn xuống, thấy Tô Cẩm Dao đang ngồi trên mỏm đá nhô ra phía dưới, lúc này hắn mới nhẹ nhõm thở ra.
Lần đầu tới đây, hắn từng để ý đám rơm rạ lót trên mỏm đá kia.
Đống rơm rạ đó hiển nhiên không phải mới trải, hẳn đã để từ trước, cho thấy Tô Cẩm Dao từng đến đây nhiều lần, thậm chí giống hôm đó, từng nhảy xuống đứng trên mỏm đá ấy.
Về sau nghĩ lại, hắn nhận ra hôm ấy lúc hắn vừa đến, Tô Cẩm Dao kỳ thực không đứng ở chỗ có rơm kia, mà ở phía bên kia vách đá.
Chỉ đến khi hắn bước đến, nàng mới dần đi sang chỗ này.
Vậy thì, khi chưa có hắn đến, nàng đứng ở đó để làm gì? Nàng đã từng bao lần đứng nơi này, nghĩ đến việc nhảy xuống đó hay chưa?
Sở Nghị nghĩ đến liền toát mồ hôi lạnh, vì thế khi về, hắn lập tức sai người tra kỹ nguyên nhân cái chết của Tần thị, muốn biết rõ căn nguyên bệnh tâm của nàng, tiếc là đến nay vẫn chưa tra được gì.
Hắn từng muốn hỏi Tô Cẩm Dao, nhưng lại sợ khơi dậy chuyện cũ khiến nàng tổn thương, thành ra vẫn không dám mở lời.
Sở Nghị từ vách đá nhảy xuống mỏm đá, ngồi cạnh Tô Cẩm Dao, hỏi: “Tiểu thư đang nhìn gì thế?”
Tô Cẩm Dao nghe tiếng động bên trên đã đoán là hắn đến, nhưng vẫn không quay đầu, cứ ngồi yên như cũ, hai chân thả lơ lửng bên mép vực.
Nàng không đáp câu hỏi, chỉ cười hỏi lại: “Ngươi mua được Minh Phương Uyển chưa?”
Sở Nghị mím môi, thở dài: “Không mua được.”
Lão quản gia kia quả thực quá cố chấp, hắn nói gì cũng vô ích, bạc đưa bao nhiêu cũng không nhận, đến hỏi chủ nhân một câu cũng không chịu.
Sở Nghị nói tiếp: “Phía tây có hai tòa phủ cũng không tệ, tuy nhỏ hơn một chút, nhưng nếu mua luôn cả hai, phá tường ngăn giữa, nối thành một thì cũng rộng không kém gì phủ tướng quân hiện tại của ta.”
“Ta đã cho người hỏi rồi, một nhà chịu bán, nhà còn lại bảo phải hỏi lại, chắc mấy hôm nữa sẽ có hồi âm. Nếu họ đồng ý, ta sẽ mua cả hai phủ tặng tiểu thư.”
Tô Cẩm Dao bật cười: “Xem ra ngươi tích cóp được khối bạc rồi.”
Kinh thành đất chật người đông, tấc đất tấc vàng, dẫu vì chiến loạn mà hạ giá nhưng chắc cũng lại lên cao, vậy mà hắn nói mua là mua, còn một lần mua hai phủ.
Sở Nghị cười: “Cũng tạm thôi, đều là bệ hạ ban thưởng, mà ta thì không mấy khi tiêu đến.”
Tô Cẩm Dao chống hai tay xuống đất, hơi ngả người ra sau, thong thả nói: “Không cần đâu, ta có nhà rồi.”
Sở Nghị ngẩn ra: “Có nhà? Ở kinh thành?”
“Không lẽ không phải?” Tô Cẩm Dao cười nhìn hắn.
Sở Nghị vô thức lộ ra vẻ thất vọng, rồi vội che giấu, gượng cười: “Vậy... cũng tốt. Không biết phủ của tiểu thư nằm ở đâu?”
“Ngươi muốn nó ở đâu?” Tô Cẩm Dao hỏi, môi vẫn nở nụ cười.
Đương nhiên là ở ngay cạnh ta rồi.
Trong lòng Sở Nghị nghĩ thế, nhưng cũng biết đó chỉ là mộng tưởng, bèn đáp: “Miễn là ở trong kinh thành là được, nơi nào cũng gần cả.”
Bên cạnh phủ hắn chỉ có hai phủ. Một là Minh Phương Uyển mà người ta sống chết không chịu bán. Một phủ khác thì đã có người ở, chắc chắn không phải của nàng.
Nhưng dù sao đi nữa, chỉ cần nàng trở lại kinh thành, cũng đã gần hơn núi Quy Nguyên nhiều, cùng lắm sau này hắn lại mua một phủ kế bên phủ nàng là được.
Nghĩ vậy, lòng hắn lại phơi phới, chợt nhớ ra gì đó, bèn lấy từ trong lòng ra một túi gấm, bên trong là một chuỗi hoa nhài.
Chuỗi hoa ấy dùng chỉ mảnh kết lại, có thể đeo trên cổ tay như một chiếc vòng.
Hắn đưa vòng hoa sang, nói: “Khi ta ra trận, từng thấy có nơi phụ nữ đeo loại vòng tay kết từ hoa như vậy, trông rất duyên dáng. Khi đó ta đã nghĩ, nếu tiểu thư đeo chắc chắn rất đẹp.”
“Vừa hay vườn hoa trong phủ ta gần đây hoa nhài nở rộ, ta chuyển mấy chậu đến lại hái một ít, kết thành vòng. Mong tiểu thư đừng chê.”
Tô Cẩm Dao nhận lấy chuỗi hoa nhài, đưa lên gần mắt ngắm nhìn, mùi hương nhàn nhạt thanh khiết theo đó thoảng vào mũi.
Nàng ngẩng đầu nhìn Sở Nghị, hỏi: “Sao lại chọn hoa nhài?”
Giọng nàng nhẹ nhàng, kéo dài, ánh mắt mang theo ý tứ sâu xa.
Sở Nghị bất giác đỏ mặt, trong đầu không kiềm được mà hiện lên cảnh tượng hôm ấy trong phòng.
Chiếc gối vương mùi hoa nhài, đầu ngón tay mềm mại khẽ lướt bên tai hắn.
Hắn lúng túng, không biết nên đáp thế nào, thì thấy nàng đưa tay, trả lại chuỗi hoa cho hắn.
Hắn còn tưởng nàng không cần, lòng vừa buồn bã thì nàng đã đưa tay ra: “Đeo vào.”
Tim Sở Nghị khẽ run, niềm vui dâng tràn trong mắt, hắn liền nắm lấy tay nàng, tự tay đeo chuỗi hoa nhài lên cổ tay nàng.