Đương nhiên Sở Nghị cũng mong nàng quay lại kinh thành, như vậy mỗi ngày đều được gặp nàng, chứ không phải như bây giờ, cách dăm ba hôm mới có thời gian lên núi.
Ngoài ra, hắn còn có tư tâm không thể nói.
“Năm nay, bệ hạ đón cái Tết đầu tiên ở kinh thành. Khắp nơi náo nhiệt lắm, tiểu thư có thể xuống xem thử.”
“Đại Sở khác Đại Lương nhiều, không nói chuyện khác, chỉ riêng đồ dùng trong các cửa tiệm đã phong phú hơn mấy năm trước, không ít vật hiếm chưa từng thấy ở Đại Lương trước kia.”
“Tiểu thư thích gì cứ nói với ta, chỗ ta còn giữ nhiều đồ quý mà bệ hạ ban cho, còn quý hiếm hơn cả hàng bán ngoài phố.”
“Phủ đệ của ta cũng do bệ hạ ban thưởng, trong viện có một hoa viên rất đẹp, nếu tiểu thư rảnh thì ghé xem qua.”
Càng nói, ý tứ càng rõ ràng, giọng hắn cũng nhỏ dần, ánh mắt vừa trông đợi vừa thấp thỏm nhìn sắc mặt nàng.
Tô Cẩm Dao ngẩng lên khỏi sách, ánh mắt lướt qua hắn một cái.
“Là muốn ta đi xem thử, hay muốn ta dọn vào ở?”
Sở Nghị mím môi, cổ họng khẽ động: “Nếu tiểu thư bằng lòng...”
“Không bằng lòng.”
Tô Cẩm Dao đáp dứt khoát, rồi lại cúi đầu xem sách.
Dù đã đoán trước nàng không dễ gì gật đầu, nhưng Sở Nghị vẫn không tránh khỏi thất vọng, vai cũng theo đó mà sụp xuống.
Dù vậy, hắn hiểu rõ, trong tình trạng hiện tại Tô Cẩm Dao dọn đến phủ mình thì thật sự không ổn. Hai người chưa thành thân, nếu đã dọn về ở chung, e sẽ thành đề tài cho thiên hạ đàm tiếu.
Hắn lấy lại tinh thần, nói tiếp: “Vậy... ta mua cho tiểu thư một tòa nhà nhé? Ngay bên cạnh phủ ta có một nơi tên là Minh Phương Uyển, vốn là nhà cũ của họ Đường, giờ đã đổi chủ rồi.”
“Ta để ý nơi ấy lâu lắm rồi, hình như không có ai ở, chỉ có mấy hạ nhân ra vào. Ta đoán chủ nhân dọn đi nơi khác vì sợ kinh thành không yên, đến giờ vẫn chưa trở về.”
“Nếu họ đã an cư chỗ khác, thì có lẽ cũng không cần tòa nhà này nữa. Ta định mua lại cho tiểu thư ở.”
Tô Cẩm Dao ngẩng đầu lần nữa, ánh mắt thoáng ý cười, nhìn hắn có phần hứng thú.
“Minh Phương Uyển? Phủ tướng quân của ngươi ở ngay bên cạnh đó sao?”
“Đúng vậy!” Sở Nghị đáp: “Tiểu thư từng đến nhà họ Đường rồi, hẳn còn nhớ tòa nhà đó. Trong cả kinh thành, không đâu có phủ đệ tốt hơn nơi ấy.”
Khi nãy hắn nói hoa viên trong phủ mình thuộc hàng nhất nhì kinh thành, thật ra nếu nói cho đúng, cũng chỉ đứng thứ hai. Còn đứng đầu, đương nhiên là vườn nhà họ Đường, nay gọi là Minh Phương Uyển.
Nghe kể, phủ họ Đường và phủ tướng quân mà hắn đang ở vốn dĩ là cùng một phủ đệ lớn, cách đây trăm năm từng là phủ công chúa được sủng ái nhất của Nam triều.
Về sau đổi triều, hoàng đế Đại Lương cho rằng phủ công chúa chiếm đất quá lớn, phô trương xa hoa, thế là chia làm hai, ban cho hai vị thần tử, trong đó một là tổ tiên nhà họ Đường.
Phủ công chúa thuở ấy có hai hoa viên, một lớn một nhỏ, hoa viên lớn rơi vào phần đất của phủ họ Đường, tức Minh Phương Uyển ngày nay.
Tô Cẩm Dao bật cười, nói với hắn: “Vậy thì ngươi đi xem thử đi, liệu có mua được không.”
Sở Nghị nghe vậy, đoán nàng đã hơi xiêu lòng, trong lòng mừng rỡ, thấy hy vọng được cùng nàng về kinh ăn Tết càng thêm sáng sủa, đáp ngay: “Ta sẽ hỏi ngay hôm nay.”
Nói được làm được, hôm đó hắn xuống núi sớm hơn hai canh giờ, tự mình tới Minh Phương Uyển, tìm quản gia đang trông coi phủ, bày tỏ ý muốn mua lại nơi này.
Nào ngờ quản gia lại nhìn hắn với vẻ lạ lùng, rồi thẳng thừng từ chối, nói phủ này là do chủ nhân cố ý để lại, không bán. Dù Sở Nghị nói thế nào, quản gia vẫn giữ nguyên lời cũ: chủ nhân tuyệt đối sẽ không bán phủ này.
Sở Nghị từng cam đoan với Tô Cẩm Dao sẽ mua Minh Phương Uyển tặng nàng, nay lại bị hắt một gáo nước lạnh, trong lòng rất khó chịu.
Hắn vốn xuất thân là kẻ hạ tiện, ngày trước không có bạc, có muốn tặng gì cho Tô Cẩm Dao cũng không có lấy một món ra hồn. Nay vất vả lắm mới có được địa vị, có được tiền tài, muốn tặng nàng một tòa phủ, lại không mua nổi.
Sở Nghị nặng nề rời đi, sau đó lại tiếp tục lui tới dây dưa mấy hôm, nhưng kết quả vẫn không khác, cuối cùng đành ủ rũ lên núi.
Lúc đó, Tô Cẩm Dao lại cùng A Hoàng ra ngoài dạo chơi. Lần này Sở Nghị đã biết chỗ, liền đi thẳng tới vách đá nơi đó.