Sang tháng Chạp, không khí đón Tết càng lúc càng rộn ràng. Mỗi nhà đều nô nức bắt đầu quét dọn sân vườn, quét vôi lại tường bao.
Tô gia cũng đã chuẩn bị, chỉ là khuôn mặt của hai vị chủ tử trong nhà là Tô Thường An và Ngụy thị lại không lấy làm vui vẻ gì cả.
Ngụy thị lại làu bàu kể tội Tô Cẩm Dao: “Ông xem, sắp Tết đến nơi rồi mà đứa con gái ngoan của ông vẫn chưa chịu về nhà!”
“Lúc trước bao nhiêu người nịnh bợ, giờ thì bấy nhiêu người cười chê sau lưng? Nếu Tô Cẩm Dao còn coi đây là nhà, còn chút tình nghĩa với người làm cha như ông, thì đã không để ông mất mặt đến thế!”
Tô Thường An cúi đầu, không rõ sắc mặt, nhưng trong mấy tháng ngắn ngủi, tóc bạc bên thái dương càng nhiều hơn.
Ông cứ ngồi một chỗ, không nói lời nào, càng làm Ngụy thị thêm bực bội.
“Rốt cuộc ông nợ nó cái gì? Lúc trước Tần thị bệnh mà chết, rõ ràng là bà ta bệnh chết! Không liên quan đến ông cũng không can dự đến ta!”
“Bà ta nằm liệt giường suốt nửa năm, vốn đã không sống nổi. Là ông mời hết danh y khắp nơi, mới níu được hôi tàn cho bà ta sống thêm mấy tháng!”
“Những gì cần làm, ông đều đã làm cả rồi. Dù không có chuyện hôm đó, bà ta cũng khó mà sống nổi! Cớ gì ông cứ mãi không nghĩ thông?”
Những lời này hiển nhiên không phải lần đầu Ngụy thị nói ra, nhưng Tô Thường An vẫn làm như không nghe thấy, lặng lẽ cúi đầu.
Ngụy thị nghẹn một hơi trong l*иg ngực, giận dữ nói: “Ông lập tức phái người lên núi đón Tô Cẩm Dao trở về, lập tức đi ngay!”
Nếu đến Tết mà Tô Cẩm Dao còn chưa về, thì Tô gia sẽ trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Tô Thường An ngồi yên một chỗ, cuối cùng cũng động đậy môi, nhưng lời ông vừa nói ra làm Ngụy thị tức suýt ngất xỉu.
“Muốn đi thì tự bà đi, ta không quản.”
Lần trước Ngụy thị lên núi mời Tô Cẩm Dao, không những không mời được người về, còn ăn một cái bạt tai, dĩ nhiên không đời nào chịu đi thêm lần nữa.
Nhưng bà cũng không muốn trở thành trò cười cho cả kinh thành, bèn sai mấy gia nhân lên núi Quy Nguyên, dặn họ nói rằng là Tô Thường An mời nàng về nhà.
Tô Cẩm Dao không đoái hoài, Thu Lan thì không nhịn được, giễu cợt vài câu.
“Đã bảy năm rồi, sao mấy năm trước không thấy Tô gia nhớ đến tiểu thư ta, năm nay bỗng dưng muốn đón về ăn Tết?”
Bọn gia nhân cười gượng, không biết phải giải thích thế nào.
Thu Lan hừ một tiếng, đuổi người đi, nhưng lúc xoay người vào phòng thì trong lòng cũng thấp thỏm nghĩ lại. Nàng vốn không ưa gì Tô gia, nhưng thật lòng vẫn mong Tô Cẩm Dao có thể sớm ngày xuống núi, quay lại kinh thành.
Dù phong cảnh trên núi có đẹp đến mấy, thì cũng vắng vẻ, heo hút. Bọn hạ nhân như nàng đôi khi còn có dịp về kinh hay về quê, chứ tiểu thư thì ở đây đã bảy năm trời, trừ hai năm đầu đôi lần xuống núi, sau đó thì không bước ra ngoài nữa.
Nàng mong tiểu thư có thể trở lại kinh thành, sống một cuộc sống bình thường, chứ không phải đơn độc mãi như vậy, sống hết cả đời trên núi.
Lúc ấy, Tô Cẩm Dao đang luyện chữ trong phòng. Nàng không chỉ luyện viết chữ “tĩnh”, mà đã bắt đầu chép sách. Nàng đọc sách không có chủ định, chép sách cũng thế, không chuyên tâm chép thơ văn hay kinh thư, đọc gì thì chép nấy.
Mấy năm không cầm bút, lực cổ tay yếu hơn nhiều, nàng phải chăm chỉ luyện tập để bù đắp lại.
Thu Lan bước đến gần, quan sát sắc mặt nàng, thấy nét bút trôi chảy, đoán tâm trạng nàng hôm nay không tệ, bèn dè dặt mở lời: “Tiểu thư, năm nay... có muốn về kinh ăn Tết không?”
Tô Cẩm Dao khựng tay đôi chút, một lát sau mới đáp: “Để xem đã.”
Thu Lan chỉ thuận miệng thử hỏi, cũng không nghĩ nàng thật lòng cân nhắc.
Giờ thấy nàng không lập tức đáp ứng nhưng cũng không cự tuyệt, Thu Lan vui vẻ hẳn, mong Sở Nghị đến giúp khuyên bảo Tô Cẩm Dao về kinh.