Chương 2.1: Năm đó quả thật từng tình đầu ý hợp

“Cẩm Dao đâu?”

Tô Thường An rướn cổ nhìn về phía sau Ngụy thị, nhưng không thấy bóng dáng Tô Cẩm Dao, ông ta liền cau mày hỏi.

Từ lúc rời đạo quán đến khi về đến phủ, Ngụy thị vẫn dùng tay che mặt. Mãi đến khi về tận cửa chính phòng thì bà ta mới buông tay xuống. Thấy Tô Thường An không quan tâm thương tích trên mặt mình mà chỉ lo hỏi thăm Tô Cẩm Dao, cơn giận vốn nén suốt dọc đường lập tức bùng phát.

“Cẩm Dao, Cẩm Dao! Nếu ông nhớ nó như vậy thì tự đi mà đón! Cớ gì nhất định bắt ta phải đi? Giờ thì hay rồi! Đã không đưa người về được mà còn bị con gái ông tát một cái ngay trước mặt bao nhiêu hạ nhân, còn gì là thể diện của ta?”

“Ông nhìn đi, chưa cần đợi đến tối, chuyện này ắt hẳn đã truyền khắp trong phủ! Chủ mẫu Tô gia như ta thật sự mất hết cả mặt mũi vì nó!”

Vừa nói, bà ta vừa ngồi phịch xuống ghế, nằm sấp lên bàn, giả vờ khóc lóc. Nào ngờ lại vô tình đυ.ng trúng chỗ sưng trên mặt, đau đến mức rên lên một tiếng rồi ngồi bật dậy.

Lúc này Tô Thường An mới thấy mấy dấu tay sưng đỏ, ửng tím trên mặt bà ta. Có thể thấy người ra tay không hề nể nang chút nào.

“Sao đang yên đang lành lại bị đánh? Có phải bà nói gì khó nghe với nó không?”

Ngụy thị lập tức giậm chân, tức tối nói: “Ta nói cái gì chứ? Ta có thể nói được cái gì? Có dám nói cái gì đâu! Đó không phải là người mà ông ngày đêm canh cánh trong lòng sao? Là người trong mộng của Sở tướng quân đó! Ai dám nói gì phật ý nó chứ?”

Tô Thường An nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Vậy sao nó lại không chịu theo bà về?”

Hiện nay, địa vị Sở Nghị cao quý như mặt trời ban trưa. Hắn không những nhớ tới đoạn tình cũ với Tô Cẩm Dao, mà còn nguyện ý cưới nàng làm chính thê. Trong lòng Tô Thường An luôn đinh ninh, với tình xưa nghĩa cũ như vậy, chắc chắn Tô Cẩm Dao sẽ lập tức đồng ý trở về mới phải.

Năm xưa khi Sở Nghị còn là gia nô trong phủ, Tô Cẩm Dao đã vì hắn mà không tiếc bất cứ điều gì, từ thanh danh, thân phận, thậm chí cả tính mạng. Nàng sẵn sàng chống lại cả Tô gia để bảo vệ hắn. Nay tiện nô đó đã trở thành kẻ đứng trên vạn người, không cần nàng bảo hộ nữa. Người ta lại còn muốn tiếp tục mối duyên xưa, sao nàng lại không động lòng?

“Làm sao ta biết được?” Ngụy thị đáp: “Nói không chừng người ta không phải là không muốn gả cho Sở tướng quân, mà là không muốn trở về Tô gia thôi! Ông không có mặt ở đó nên không nghe nó nói. Ta bảo đến đón nó về nhà, nó lại mỉa mai hỏi, về cái nhà nào cơ chứ?”

Ngụy thị cười lạnh, chua chát mỉa mai: “Trong lòng ông thì vẫn xem nó là đứa con gái bảo bối năm nào. Nhưng người ta đã sớm không còn muốn nhận ông là phụ thân nữa rồi!”

Tô Thường An ngẩn người. Câu nói ấy như cái gai nhọn đâm thẳng vào tim, đau nhức không thôi.

“Nó vẫn... vẫn còn trách ta chuyện mẫu thân...”

Ngụy thị nghe nhắc đến Tần thị thì khó chịu ra mặt, lập tức đứng dậy.

“Nó trách ai cũng mặc, không liên quan gì đến ta. Dù sao ta sẽ không đến đó lần thứ hai đâu! Nếu muốn, tự ông đi mà mời!”

Dứt lời, bà ta xoay người vào buồng trong, không thèm đoái hoài gì đến ông nữa.

Tô Thường An lặng lẽ đứng giữa chính đường, hồi lâu không nhúc nhích. Mãi sau ông mới chậm rãi quay người lại, đờ đẫn nhìn về phía ngoài cửa. Cửa phòng đang mở rộng, ánh nắng xuân ấm áp tràn vào, sắc vàng rực rỡ trải khắp gian phòng.

Ngày trước, từng không biết bao nhiêu lần Tiểu Cẩm Dao bước qua ngạch cửa này, tắm mình dưới ánh nắng ấm, đến tìm ông và mẫu thân nàng.

Thế nhưng hôm nay... hai cha con đã hóa thành người xa lạ. Ngay cả một lần gặp mặt, nàng cũng chẳng buồn đoái hoài.

...

“Tiểu thư, người... thật sự không quay về sao?”

Lúc này trong đạo quán, Thu Lan vừa chải đầu cho Tô Cẩm Dao, vừa dè dặt hỏi.

Ngụy thị rời đi đã hơn nửa ngày. Thu Lan vẫn luôn muốn lên tiếng, nhưng lại không dám. Giờ chịu không nổi nữa, những lời nghẹn trong lòng cuối cùng cũng bật ra.

Thực ra Thu Lan không phải nha đầu xuất thân từ Tô phủ. Khi sự việc năm xưa xảy ra, nàng cũng không có mặt bên cạnh Tô Cẩm Dao.

Thế nhưng chuyện ấy ầm ĩ tới mức ai ai trong kinh thành cũng biết, gia tộc Tần thị bên ngoại của Tô Cẩm Dao ở tận Nghi Châu tất nhiên cũng nghe được ít nhiều.