Chương 14.2: Tiếp tục đi

Hôm đó trên vách đá, tóc nàng trong lúc xóc nảy bị tung xõa, trải trên rơm rạ, rõ ràng hỗn loạn như vậy, nhưng lại khiến người điên cuồng.

Sở Nghị nhớ lại hôm đó, hơi thở trở nên gấp gáp, tay nắm gối lâu không buông. Nhân lúc trong phòng không người, hắn lén đưa lên mũi ngửi.

Tô Cẩm Dao không thích dùng dầu dưỡng tóc hoa quế thơm ngậy, mà thích hoa nhài, thanh nhã dịu dàng. Cái gối này vương vấn chút hương vị của nàng, khiến tai Sở Nghị đỏ rực, ánh mắt nóng bỏng.

Từ ngày từ vách đá trở về, hắn không thể thân cận tiểu thư nữa, dù nàng vẫn để hắn hầu hạ, nhưng... hắn không thể ôm nàng vào lòng như hôm đó.

Sở Nghị nhung nhớ đến phát điên, không có sự cho phép của Tô Cẩm Dao lại không dám tùy tiện thân cận. Hắn chỉ có thể kìm nén, đêm đêm trằn trọc, trong mộng toàn là khóe mắt ửng hồng của nàng, tiếng rêи ɾỉ nhỏ nhẹ của nàng.

Mùi hương hoa nhài này khiến hắn mất hồn mất vía, hắn không kìm được ôm gối ngồi xuống bệ giường.

Hắn biết mình không nên, nhưng vẫn không nhịn nổi mà cọ trán mũi vào cái gối này, dôi môi cũng di chuyển qua. Hắn chỉ hôn nhẹ một cái mà người đã run nhẹ, trong cổ họng phát ra tiếng rêи ɾỉ không kìm được.

Sở Nghị khó chịu dữ dội, một tay đặt trên gối, mặt vùi vào khuỷu tay, một tay không kìm được vuốt ve chính mình.

Đây là giường ngủ của tiểu thư, gối của tiểu thư, tối qua tiểu thư còn ngủ ở đây, gối trên này.

Không, trưa nay nàng còn nằm ở đây.

Ý nghĩ này khiến bên tai Sở Nghị ù đi, eo cong hơn, toàn thân run rẩy, trong cổ họng phát ra tiếng rầm rì đè nén, không rõ ràng.

Lúc Tô Cẩm Dao và Thu Lan trở về thì thấy đường nhỏ trước sân bày đầy hoa cỏ, liền biết là Sở Nghị đến rồi.

Từ ngày Sở Nghị và Tô Cẩm Dao thân cận, mỗi khi hắn lại đến, Thu Lan đều tự giác đứng hầu ngoài cửa, chỉ chờ khi trong phòng truyền gọi mới vào.

Lúc này thấy hắn không ở trong viện, biết hắn đang chờ trong phòng, Thu Lan bèn dừng bước ngoài cửa.

Tô Cẩm Dao bước vào, vén rèm nội thất, thì thấy Sở Nghị quay lưng về phía nàng, ngồi nửa người bên mép giường, một tay ghì chặt gối, một tay đặt trước người.

Người ta vẫn nói võ tướng tai thính mắt tường, huống chi đại tướng quân từng trải trăm trận như hắn. Thế mà giờ phút này, hắn lại chẳng hay đã có người bước vào phòng.

Tô Cẩm Dao quen biết hắn đã hơn mười năm, lại từng trải qua chuyện mật thiết nhất, sao lại không biết hắn đang làm gì.

Nàng hơi nhếch khóe môi, gọi một tiếng: “A Nghị!”

Người bên giường giật nảy mình, vội đẩy gối sang bên, quỳ lùi mấy bước. Động tác gấp gáp quá mức, khi lăn từ trên bệ xuống, đầu gối đập mạnh xuống đất, vang một tiếng nặng nề.

Hắn cúi người hành lễ: “Đại... Đại tiểu thư.”

Thanh âm run rẩy, đầu không dám ngẩng, bàn tay trái che bàn tay vừa vội vàng rút ra.

Tô Cẩm Dao mỉm cười, không đi về phía án thư, chỉ đến ngồi bên giường.

“Ngươi làm gì vậy?”

Sở Nghị cúi đầu thấp hơn nữa, lưng càng khom: “Không... không có gì.”

Nói thì thế, thân mình lại vô thức rụt về, không dám để nàng nhìn thấy.

Tô Cẩm Dao như không nghe rõ, lặp lại: “Ta hỏi, ngươi đang làm gì?”

Sở Nghị biết nàng không tin, có lẽ nàng đã thấy mình làm gì. Hắn đành đỏ mặt tía tai cầu xin: “A Nghị biết tội, xin tiểu thư thứ tha.”

Hắn chỉ sợ nàng phật ý, từ nay không cho hầu hạ, thậm chí không cho bước vào phòng nữa.

Nào ngờ Tô Cẩm Dao liếc qua tay hắn mấy lượt, thong thả thốt: “Tiếp tục đi.”

Sở Nghị sững người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng.

Tô Cẩm Dao cong khóe môi, không giống như đang trêu ghẹo: “Không nghe thấy à? Ta bảo ngươi tiếp tục.”

“Tiểu thư...”

Tô Cẩm Dao hơi nghiêng mình, mỉm cười nhìn hắn: “Sao vậy? Khi ta không ở đây, ngươi lại điều đó trên chiếc giường của ta. Nay ta đã về, ngươi lại không chịu ư?”

Hơi thở ấm nóng phả lên mặt hắn, hương hoa lài vương vấn quanh mũi. Sở Nghị vốn chưa được giải tỏa, lúc này lại càng khó nhẫn.

Thấy hắn bất động, Tô Cẩm Dao ngồi thẳng dậy: “Nếu không muốn thì thôi.”

Nàng vừa toan đứng lên, nam nhân đã níu lấy váy nàng, quỳ bò đến bên chân.

“Tiểu thư...”

Sở Nghị tựa hồ không còn biết nói gì khác, miệng chỉ thốt được hai chữ ấy.

Hắn run run nắm lấy y phục nàng, trán tựa vào đầu gối, bàn tay phải từng tấc từng tấc dịch về phía bản thân.

“Tiểu thư...”

Hắn không ngừng thì thầm gọi, hơi thở dồn dập, gáy đỏ ửng một mảng.

Thân thể chợt căng cứng, hắn nén một tiếng rên, rồi run rẩy ngã gục trên đầu gối nàng.

Tô Cẩm Dao đưa tay vuốt vành tai đỏ bừng, ngón trỏ men theo vành tai đến cằm, nâng đầu hắn lên.

Khuôn mặt nam nhân đỏ rực, ánh mắt mờ mịt, lại vì chạm ánh nhìn của nàng mà bối rối thấp thỏm, hàng mi run rẩy không yên.

Tô Cẩm Dao mơn man đôi môi đỏ ửng vì tình của hắn, ngắm gương mặt tuấn tú ấy, trong lòng nghĩ, quả thật nàng từng yêu thích biết bao.

Ngón tay mềm mại kề sát bờ môi, Sở Nghị không dằn được, hôn nhẹ một cái, vừa định ngậm lấy thì tay nàng đã rút về.

Tô Cẩm Dao nhìn thoáng qua cổ tay hắn còn giấu nửa chừng: “Đi rửa sạch đi.”

Sở Nghị hoàn hồn, nhớ tới cảnh ngộ hiện tại của mình, vội cúi đầu, khom người lui ra.