Sau tiết Đông Chí, tiết trời càng lạnh lẽo.
Thu Lan vừa thêm than vào lò sưởi vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Cẩm Dao đứng trước án thư.
Tô Cẩm Dao đang luyện chữ, không ngừng di chuyển cây bút trên tay. Trên bàn chất đầy giấy đã dùng, toàn là những chữ viết không vừa ý.
Chỉ cần nàng chịu cầm bút, Thu Lan đã thấy vui mừng, nên không dám quấy rầy, chỉ để ý khi nghiên mực sắp cạn mới đến mài mực giúp tiểu thư.
Tô Cẩm Dao không hài lòng nhìn chữ vừa viết, lại đổi tờ giấy mới rồi hạ bút viết một chữ "Tĩnh".
Nàng luôn viết cùng một chữ, không nhớ nổi đã viết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không viết ra được cảm giác mong muốn. Lại phí mười mấy tờ giấy, trong lòng nàng bức bối không thôi, quyết định không kiềm chế nữa mà tùy ý múa bút, một chữ "Tĩnh" rồng bay phượng múa rơi xuống trang giấy.
Chữ "Tĩnh" này thật không yên tĩnh chút nào, vẫn ồn ào lắm, nhưng nàng nhướng mày ngắm nghía một hồi lại thấy thuận mắt nhất.
Nàng đứng trước bàn thêm chốc lát rồi mới buông bút, bảo Thu Lan: "Đem chữ này đi đóng khung."
Mấy ngày luyện chữ, đây là lần đầu tiên nàng bảo Thu Lan đóng khung.
Thu Lan biết là nàng đã viết ra được chữ vừa ý, lập tức vui vẻ đi đến nhận lấy tờ giấy, cười nói: "Nô tỳ sẽ cho thợ giỏi nhất giúp đóng khung."
Tô Cẩm Dao không mấy để ý mà đi đến bên cửa sổ, ngắm cảnh vật bên ngoài.
Trời đang lạnh nên A Hoàng không thích chạy khắp núi nữa, mà nằm ngủ gật trong chuồng nhỏ trước sân.
Một con đường nhỏ nối liền bên ngoài cửa ra vào, hai bên đầy hoa cỏ, bốn mùa cảnh sắc khác nhau, từ đây nhìn ra thật có một phong vị riêng. Vì vậy, nàng đặc biệt ra lệnh giữ lại không cho chặt bỏ cây cối.
Nhưng mấy hôm trước Sở Nghị mất ngủ, ban đêm không biết làm gì, lại thấy cỏ dại um tùm ra vào vướng víu, thế là cắt sạch hết.
Đến khi Tô Cẩm Dao ngủ dậy, nàng chỉ thấy còn lại một thảm cây cỏ trơ trụi.
Thật khó coi! Tô Cẩm Dao thở dài, đóng cửa sổ: "Ra ngoài dạo bộ đi."
Thu Lan vâng lệnh, khoác áo choàng cho nàng rồi hai người cùng ra cửa.
Một lát sau, Sở Nghị lên núi, không thấy Tô Cẩm Dao và cả Thu Lan, mới đoán là họ đi dạo bộ rồi. Mấy hôm trước hắn chặt một thảm cỏ dại trước cửa viện, đại tiểu thư vì vậy mà mất vui. Qua đó, hắn mới biết thảm cỏ đó là nàng đặc biệt lưu lại.
Khó khăn lắm mới thân thiết với nàng thêm chút, chưa vui vẻ được mấy ngày, quay đầu đã gây ra họa. Sở Nghị gấp gáp bù đắp, cho người tìm hoa cỏ khắp nơi, muốn đem trồng lại nơi đây.
Nhưng người quản vườn ở phủ nói, mùa đông trồng hoa cỏ không dễ sống, chi bằng mang những chậu cây đẹp đến trước đã, đợi tiết trời ấm áp hơn mới trồng lại cũng không muộn.
Sở Nghị nghĩ nghĩ cũng hiểu, bèn sai người đem lên rất nhiều chậu cây đẹp, bày ở hai bên đường nhỏ.
Bày xong chậu cây, hắn ngồi đợi Tô Cẩm Dao, nhàn rỗi không có việc gì làm lại thu dọn phòng ốc cho nàng.
Tô Cẩm Dao không cho hắn tùy tiện động vào đồ đạc bày biện trong phòng, hắn chỉ có thể giúp lau bụi, sắp xếp một chút sách vở đồ trang trí các loại.
Sở Nghị đã quen làm những việc này nên rất thành thạo. Hắn lại đến trước bàn viết, xếp đặt bút mực giấy nghiên nàng vừa dùng một cách chỉnh tề. Lúc này, hắn mới thấy trên bàn có một xấp giấy đều viết chữ "Tĩnh". Hắn nhìn chằm chằm những chữ này, thần người một lúc.
Tiểu thư chuyên luyện chữ này, đại khái là muốn tự mình bình tâm tĩnh khí, không muốn chịu ảnh hưởng của những chuyện năm xưa. Nhưng viết liền nhiều bức như vậy không dừng, đó là viết mãi không hài lòng, cũng có nghĩa là căn bản không tĩnh tâm được.
Sở Nghị nhíu mày, nhìn những chữ này, nhớ lại chuyện Tô gia mà thuộc hạ điều tra cho hắn.
Lúc đầu hắn cho rằng mình vừa trở về Đại Lương và thuộc hạ bên cạnh cũng không quen thuộc nhân tình thế thái ở đây, nên khó tra được bí mật trong Tô gia.
Nhưng mấy tháng trôi qua, ngay cả hạ nhân nào thành thân với hạ nhân nào trong Tô gia, sinh mấy đứa con, đặt tên gì... hắn đều biết, nhưng vẫn không tra được bất kỳ chuyện gì liên quan đến cái chết của Tần thị.
Hoặc nói, cái chết của Tần thị dù tra thế nào, kết quả đều là bệnh lâu khó chữa mà chết, không có bất kỳ sơ hở nào.
Vậy tại sao tiểu thư vẫn luôn bận tâm, Tô Thường An cũng không dám biện bạch trước mặt nàng?
Sở Nghị nghĩ không thông, chỉ có thể bảo người tiếp tục theo dõi Tô gia.
Hắn sắp xếp những chữ này lại, lại dùng chổi lông gà phủi những đồ trang trí trên kệ sách, rồi đi thu dọn giường.
Thật ra, Thu Lan đã dọn giường rồi, hắn chỉ vuốt lại những nếp nhăn góc cạnh cho phẳng mà thôi. Lúc thu dọn gối, Sở Nghị vô tình nhặt được một sợi tóc của Tô Cẩm Dao. Tóc nàng đen bóng mềm mượt, hắn từng chải tóc cho nàng, nắm trong tay mượt như lụa, chải một lần là xuôi.