Nàng vốn không phải bà vυ" chuyên lo những chuyện như thế, mấy lời như vậy khó tránh khỏi khiến mặt đỏ tai nóng.
Nhưng bên cạnh tiểu thư chỉ có mình nàng hầu hạ, mấy lời này, ngoài nàng ra cũng không còn ai có thể nói được.
Sở Nghị xấu hổ gãi cổ, nhẹ nhàng khép cửa rồi trở lại bên giường.
Ban ngày, khi mặc lại y phục cho Tô Cẩm Dao, hắn đã nhận ra mình quá mức mạnh bạo.
Vừa rồi Thu Lan không nói rõ, nhưng hắn cũng hiểu ý.
Dù ban ngày hai người đã từng thân cận, giờ phút này, khi trông thấy nàng đang nằm ngay đó, tim hắn vẫn đập thình thịch, không sao bình ổn được.
Bảy năm trước không thể, bảy năm sau đến tận hôm nay, hắn vẫn chưa từng thật sự cùng nàng trải qua trọn một đêm.
Mà nay...
Cuối cùng cũng có thể ôm nàng mà ngủ.
Trời sáng mở mắt ra, người vẫn còn trong ngực hắn, không phải ảo mộng, không phải mơ hồ nửa tỉnh nửa mê.
Sở Nghị tràn đầy mong đợi, tháo đai lưng, chuẩn bị cởϊ áσ ngoài.
Trên giường, người kia xoay người lại, lười nhác nghiêng đầu nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”
Sở Nghị giật mình, động tác khựng lại: “Ta... nghỉ ngơi... nghỉ tạm thôi.”
Tô Cẩm Dao nửa ngồi dậy, khoé môi cong cong, ánh mắt nửa cười nửa không: “Thế nào? Vừa mới ngủ một giấc liền cho rằng có thể leo lên giường của ta?”
Sở Nghị môi mấp máy, nhưng không thốt nên lời.
Tô Cẩm Dao hừ một tiếng, tay chống đầu, ánh mắt thản nhiên nhìn hắn: “Ngươi tưởng rằng, ta nguyện ý hoan ái với ngươi, thì sẽ lập tức thành thân cùng ngươi sao?”
Sở Nghị vẫn không lên tiếng. Nhưng hắn không giấu nổi vẻ lúng túng trong mắt.
Vì... đúng là hắn đã nghĩ như vậy thật.
Hắn cho rằng... Cho rằng nàng bằng lòng thân cận với hắn, tức là đã đồng ý ở bên hắn, chẳng bao lâu nữa sẽ cùng hắn xuống núi làm lễ thành thân.
Tô Cẩm Dao đưa đầu ngón tay khẽ lướt nhẹ trên nền chăn gấm, khóe môi cong lên, giọng cười mang theo vài phần giễu cợt: “Bảy năm trước ta đã từng cùng ngươi chung chăn, ngươi về gần nửa năm nay, ta có gả cho ngươi không?”
Sở Nghị khẽ lắc đầu: “Không, không có.”
“Vậy còn chưa mau ra ngoài?” Tô Cẩm Dao khẽ quát.
Sở Nghị luống cuống tay chân, vội vàng thắt lại đai lưng, xoay người cắm đầu đi ra ngoài.
Vừa bước được mấy bước, chợt nhớ mình quên tắt đèn, hắn lại lật đật quay lại, cúi đầu thổi tắt chiếc đèn cuối cùng, lúc này mới lui ra, rón rén đóng cửa lại.
Thu Lan thấy đèn trong phòng đã tắt, còn tưởng hai người đã đi ngủ. Ai ngờ chẳng bao lâu sau, cửa phòng lại mở, Sở Nghị lặng lẽ bước ra ngoài.
“Tướng quân?” Nàng ngạc nhiên, không rõ hắn vì sao lại ra ngoài.
Sở Nghị không nói nhiều, chỉ phất tay ra hiệu: “Ngươi đi nghỉ đi, đêm nay ta gác ngoài này.”
“A?”
Thu Lan thoáng sửng sốt, còn định hỏi lại, may mà đầu óc xoay chuyển nhanh, lập tức hiểu ra, Sở tướng quân đây là bị tiểu thư đuổi ra ngoài.
Nàng vội nuốt lại lời định nói, sợ nếu mình đứng đây nữa thì Sở Nghị sẽ càng thêm lúng túng.
Thu Lan khom người lui xuống, nhưng cũng không đi xa, chỉ ngồi giữ cửa ngoài hành lang.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Sở Nghị.
Hắn tựa trán vào khung cửa, trên mặt chẳng có vẻ gì là xấu hổ như Thu Lan tưởng. Trái lại, ánh mắt hắn sáng rực, sắc mặt phơi phới một loại hưng phấn khó tả.
Trước mắt hắn lúc này ngập tràn hình ảnh Tô Cẩm Dao nửa nằm trên giường, áo ngủ lỏng lẻo, tà áo lộ ra bờ vai và xương quai xanh trắng mịn, bên trên còn lưu lại dấu vết do chính hắn để lại.
Sở Nghị hít sâu một hơi, cả người run nhẹ vì kiềm chế. Hắn luồn tay vào trong vạt áo, lấy ra một đóa hoa nhỏ đã bị vò nát.
Chính là đóa hoa lúc ban ngày, khi ở vách đá, nàng giơ tay ra định hái, rồi để lọt qua kẽ tay.
Hắn thừa lúc nàng không để ý, nhặt lấy, cất kỹ trong lòng.
Giờ đây, hắn nhẹ nhàng nâng đóa hoa đã dập nát ấy trong lòng tay, cúi đầu hôn khẽ lên cánh hoa đã tàn úa, giọng thấp như gió thoảng, thì thầm gọi: “Tiểu thư...”