Tô Cẩm Dao thường đi dạo giải sầu khoảng một hai canh giờ, nhưng hôm nay đã lâu không thấy bóng dáng. Đến cả Sở Nghị cũng chưa trở lại.
Trời mùa đông, hoàng hôn xuống sớm, sắc trời đã bắt đầu mờ tối, Thu Lan không thể ngồi yên chờ nữa, định phái người ra ngoài tìm.
Nàng vừa định gọi mấy vυ" già, còn chưa kịp bước ra sân, đã thấy Tô Cẩm Dao và Sở Nghị một trước một sau trở về.
Thu Lan thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước tới đón.
“Tiểu thư đi đâu vậy? Sao giờ mới về? Ta đang định…”
Nàng vừa nói đến nửa câu thì phát hiện chỗ tay áo Tô Cẩm Dao bị xước một lỗ nhỏ. Thu Lan nhíu mày, đưa tay sờ thử mép rách, cau mày: “Sao lại để rách cả y phục? Người có bị thương không?”
Tô Cẩm Dao không đáp, chỉ vừa đi vừa nói: “Chuẩn bị nước, ta muốn tắm.”
Nàng vốn quen tắm vào sáng sớm hoặc trước khi đi ngủ. Giờ vừa về đã đòi tắm, Thu Lan liền nghĩ chắc lúc ở ngoài bệnh lại tái phát, khiến mồ hôi đổ ra, bèn khẩn trương hỏi: “Người có thấy khó chịu chỗ nào không? Có cần uống thuốc không?”
Nghe nhắc đến thuốc, Tô Cẩm Dao dừng bước chốc lát, rồi đáp: “Cho người vào kinh thành lấy thuốc tránh thai, đi nhanh về nhanh.”
Thu Lan đang định gật đầu, nghe đến câu sau thì chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã nhào.
Cái... gì?
Thuốc... tránh thai?
Nàng trợn tròn mắt, nhìn Tô Cẩm Dao rồi nhìn sang Sở Nghị. Ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa hai người, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin nổi.
Sở Nghị đi phía sau Tô Cẩm Dao, vốn dĩ ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng nàng. Giờ bị nhìn như vậy, sắc mặt đỏ bừng, cúi thấp đầu xuống.
Hắn vốn định nói không cần uống thuốc, nếu có thì cứ sinh ra là được.
Nhưng nghĩ lại, hiện tại hai người chưa thành thân, nếu Tô Cẩm Dao mang thai thì thật không ổn. Chuyện truyền ra ngoài khó tránh khỏi miệng đời gièm pha, mà hắn không muốn nàng phải chịu điều tiếng. Hắn đành nhẫn nhịn nuốt lời xuống, ngập ngừng nói: “Để ta bảo Nguyên Khánh đi. Hắn cưỡi ngựa, sẽ nhanh hơn.”
Tô Cẩm Dao không phản đối, chỉ dẫn Thu Lan vào phòng. Sở Nghị lập tức ra tiền viện gọi người chuẩn bị.
Thu Lan đun nước nóng xong, theo Tô Cẩm Dao vào tịnh phòng để giúp nàng tắm gội.
Y phục còn chưa cởi, nàng đã thấy vệt đỏ bên cổ tiểu thư, mặt lập tức đỏ bừng.
Nhưng khi cởi đai lưng, nhìn đến trên thân nàng đầy rẫy dấu vết loang lổ, ánh mắt Thu Lan đổi hẳn, tức giận hỏi: “Tướng quân ép buộc ngài sao?”
Tô Cẩm Dao nhướng mày, liếc nàng: “Nghĩ gì vậy?” Nói rồi tự mình cởi xiêm y, bước vào thùng nước.
Nước ấm tràn qua vai, hơi ấm lượn lờ. Nàng thở ra một tiếng, tựa người vào mép thùng, nhắm mắt lại.
Thu Lan nghe nàng nói vậy cũng tạm yên lòng, biết mình nghĩ nhiều. Nhưng nhìn những vết hồng kia, thật sự khiến người ta không khỏi sửng sốt.
Phải làm đến thế nào mới ra cái dạng ấy...
Nàng cầm khăn, nhẹ nhàng lau lưng cho Tô Cẩm Dao, vừa lau vừa lầm bầm: “Cũng chẳng biết nhẹ tay một chút.”
Nguyên Khánh không ngừng giục ngựa, cuối cùng cũng kịp mang thuốc về vào giờ Hợi.
Sở Nghị sợ mua ở y quán ngoài phố sẽ không đảm bảo dược liệu, lại lo đại phu không biết giữ miệng, nên dặn riêng Nguyên Khánh đi thẳng đến chỗ vị thái y quen biết để lấy thuốc.
Thái y kia sau khi nghe nói hắn và Tô Cẩm Dao đã viên phòng, liền cười đùa vài câu, bảo cuối cùng cũng đợi được ngày uống rượu mừng của hắn. Sau đó không chỉ kê một thang, mà còn chuẩn bị thêm mấy phần nữa đưa cho Nguyên Khánh.
Nguyên Khánh còn nhỏ, lại thật thà, nghe vậy liền nói: “Tướng quân chỉ cần một phần.”
Thái y cười mà nói: “Ngươi biết gì? Cứ cầm hết về đi.”
Thế là Nguyên Khánh ôm cả một bao dược lớn trở về, giao hết cho Sở Nghị.
Sở Nghị tự tay sắc thuốc, nhân lúc còn ấm mới bưng vào cho Tô Cẩm Dao.
Lúc ấy nàng đã rửa mặt xong, chỉ chờ uống thuốc rồi đi ngủ.
Sở Nghị hầu nàng uống thuốc, súc miệng, sau đó đưa chén cho Thu Lan đang đứng bên.
Thu Lan liếc nhìn Tô Cẩm Dao đã nằm xuống, do dự một lát, cuối cùng vẫn nhỏ giọng ậm ừ với Sở Nghị: “Tướng quân… ngài… ngài thương nàng một chút, đừng để tiểu thư bị thương.”
Nói xong thì đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu, vội vàng lui ra ngoài.