Chương 13.3: Điên cuồng

Gió núi gào thét bên tai, từng đợt từng đợt như trống trận vang dội. Sở Nghị nhắm mắt lại, siết chặt nàng vào lòng. Ngay khoảnh khắc hai người cùng rơi xuống, hắn đặt một nụ hôn lêи đỉиɦ đầu nàng.

Hắn ôm nàng bằng tất cả quyết tâm cùng nhau đi đến Hoàng Tuyền. Vậy mà, tiếng gió rít qua tai cũng chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Hai người lại ngã xuống một đống rơm dày.

Sở Nghị bật kêu một tiếng, hoảng hốt mở mắt, phát hiện ra bọn họ đang nằm trên một mõm đá nhô ra phía ngoài vách núi, khoảng cách đến đỉnh cũng chỉ mấy thước.

Tô Cẩm Dao nằm dưới thân hắn, gương mặt bình tĩnh không gợn sóng.

Hắn… thật sự đã nhảy xuống theo nàng. Không phải nắm tay nàng kéo lại, mà là lựa chọn nhảy xuống cùng nàng.

Ánh mắt nàng lặng lẽ dời sang, rốt cuộc cũng nhìn thẳng vào hắn, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi không sợ chết à?”

Sở Nghị lấy lại thần trí, lúc này mới nhận ra cả người hắn gần như đang dính sát vào nàng.

Hắn có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của nàng. Đôi mắt đen nhánh kia sâu thẳm như mặt hồ lặng gió, ánh nước mơ hồ lay động, có thể khiến người ta đắm chìm.

Hắn vuốt nhẹ gò má nàng, đầu ngón tay vừa chạm đến làn da mịn màng ấy liền rụt lại, như sợ sẽ vấy bẩn nàng.

“Có thể chết chung một chỗ với tiểu thư là phúc phận cả đời của nô.”

Trong mắt hắn chỉ còn bóng hình của Tô Cẩm Dao, như thể thiên hạ này ngoài nàng ra chẳng còn gì khác đáng để quan tâm.

Tô Cẩm Dao nhìn vào đôi mắt ấy, bỗng bật cười, tiếng cười ban đầu dịu nhẹ, sau dần dần lớn hơn. Thân thể cũng run rẩy theo từng trận cười, khóe mắt long lanh ánh nước.

Sở Nghị ngỡ nàng đang chế giễu lời mình vừa nói. Hắn lúng túng muốn đứng dậy, thì người dưới thân đột nhiên níu lấy vạt áo hắn, kéo nhẹ xuống.

Cánh môi khẽ chạm, một thoáng kinh ngạc lướt qua rồi hóa thành cơn chấn động dâng trào.

Hắn không dám mạnh bạo, không biết nàng là xúc động nhất thời hay thật lòng nguyện ý.

Hắn cố nén, nhẹ nhàng thăm dò hôn lên môi nàng vài cái, từng chút dịu dàng vấn vít, đến khi đôi môi dần ẩm ướt, mới không kiềm được mà siết lấy nàng, cuốn lấy từng hơi thở của nàng như kẻ đói khát.

Bảy năm…

Bảy năm qua, rốt cuộc hắn lại một lần nữa được ôm nàng trong vòng tay, cảm nhận rõ ràng nàng còn sống, còn hiện diện, không phải là ảo ảnh trong mộng.

Hắn gần như phát cuồng mà đoạt lấy hơi thở của nàng, bàn tay thô ráp đầy vết chai lần mò theo đường nét gò má, chiếc cổ, bờ vai nàng…

Cho đến khi lòng bàn tay mang theo hơi lạnh trượt vào bên trong lớp áo, khiến người trong ngực co lại, hắn mới bừng tỉnh, dừng lại.

Sở Nghị thở dốc từng nhịp, nhìn người dưới thân mắt đỏ hoe. Hắn không nỡ rời đi, nhưng chút lý trí sót lại khiến hắn thu tay, khàn giọng nói: “Tiểu thư, chúng ta quay về thôi…”

Lời còn chưa dứt, bàn tay mềm mại đã áp lên ngực hắn, trượt dọc theo vạt áo, đầu ngón tay lướt qua yết hầu, dừng lại trên cằm rồi nhẹ nhàng vuốt ve.

“Làm sao vậy? Không muốn à?”

Môi nàng đỏ như lửa, hơi thở như lan, đôi chân thon dài khẽ chạm qua bên hông hắn, tựa như ảo ảnh năm xưa tái hiện.

Chiếc cổ trắng ngần, bờ vai mượt mà, cánh tay nõn nà như ngọc, tất thảy đều khiến người ta suốt đời không thể quên.

Sở Nghị còn biết nơi này là đâu sao?

Một tiếng rên bật ra từ yết hầu, rồi cả người mang theo lửa nóng, áp lên nàng không do dự.

Tô Cẩm Dao run rẩy giữa từng đợt sóng cuộn trào, ngón tay lẫn trong mái tóc đen của hắn, dưới thân là vách núi sâu vạn trượng, trước mặt là tầng tầng trời biếc.

Nàng vươn tay ra, nửa cánh tay đã thò ra khỏi rìa vách đá, có thể chạm đến một đóa hoa vô danh mọc bên sườn núi.

Đóa hoa nhỏ khẽ lay động giữa những kẽ tay nàng, rồi bị một bàn tay khác áp lên. Hai bàn tay đan vào nhau, xiết lấy cánh hoa mỏng manh, chất lỏng ẩm ướt lan giữa mười ngón giao nhau.

Gió núi lạnh buốt, mà thân thể hai người lại nóng bỏng như thiêu như đốt.

Tô Cẩm Dao thấy mình như nửa chìm trong giá lạnh mùa đông, nửa giữa lửa hạ nóng rẫy. Quay cuồng giữa lằn ranh nóng lạnh đó, nàng dần dần chìm vào hỗn độn.

Vài chiếc lá khô rơi xuống, lắc lư theo gió bay thẳng vào đáy vực.

Trên vách núi ấy, nàng và Sở Nghị cùng xuống hoàng tuyền, cùng đăng cực lạc.

Nàng… có lẽ thật sự cũng điên rồi.