Sở Nghị cẩn thận xem xét quanh khu vực tảng đá.
Quả nhiên, ở phía sau khối đá, nơi cây rừng rậm rạp, có một con đường nhỏ hẹp thấp thoáng hiện ra. Nói là “đường”, thực chất chỉ là một khe hở vừa đủ cho một người đi lọt, không đủ để gọi là lối mòn.
Sở Nghị nhận ra có người từng đi qua đây, bởi vì bụi cây hai bên đều có dấu nhánh cây bị bẻ gãy, vết gãy còn rất mới.
Hắn không do dự, men theo khe hẹp ấy. Trên đường bị nhánh cây cào xước quần áo, tóc mai vướng cành khô, càng đi càng vất vả. Cuối cùng vén được rặng cây dày đặc, trước mắt đột nhiên sáng bừng, là một khoảng đất trống rộng lớn.
Nhưng hắn chỉ vừa bước đến nơi đã khựng lại, không dám tiến thêm nửa bước.
Bởi vì trước mặt chính là một vách núi dựng đứng. Gió từ khe núi rít lên từng đợt, sương mù cuộn dưới vực sâu. Người hắn tìm kiếm, Tô Cẩm Dao, đang đứng ngay mép vực.
Tà váy nàng theo gió nhẹ lay, sắc xanh nhạt hòa vào mây khói mênh mang, trông như sắp tan vào trời đất.
Sở Nghị căng thẳng, há miệng định gọi nhưng vội nuốt xuống vì sợ kinh động đến nàng. Nếu chẳng may nàng giật mình, sảy chân rơi xuống thì...
Hắn cẩn trọng nhấc chân tiến một bước, nhưng chân còn chưa kịp chạm đất, đã thấy người phía trước lại tiến thêm nửa bước. Một chân nàng đã thõng ra ngoài mép vực.
“Phong cảnh nơi này rất đẹp.”
Tô Cẩm Dao nói với giọng nhàn nhạt, tựa như đang thảnh thơi ngắm mây trời trước mặt. Nhưng cách nàng mở lời cho thấy, nàng đã sớm biết hắn đến.
Sở Nghị đứng yên tại chỗ, không dám tiến thêm, thử gọi nhẹ một tiếng: “Tiểu thư?”
Nàng vẫn đứng đó, không bị giật mình, cũng không quay đầu, nhưng cũng chẳng rời khỏi vách núi.
Hắn thử tiến thêm một bước, giả vờ điềm nhiên hỏi: “Sao tiểu thư lên tận nơi này?”
Nhưng vừa dứt lời, người đứng bên vách lại nhích thêm nửa bước, khiến hắn sợ tái mặt.
Tô Cẩm Dao men theo mép vực đi vài bước, gió thổi l*иg lộng, làn váy tung bay. Cuối cùng nàng dừng lại bên một bụi cỏ khô.
“Trước kia ta vô tình phát hiện nơi này, thấy mây mù bảng lảng, núi xa trập trùng, so với những cảnh sắc từng thấy qua đều đẹp hơn nhiều, nên thỉnh thoảng lại đến ngồi một lát.”
Lòng bàn tay Sở Nghị ướt đẫm mồ hôi, hắn liếʍ đôi môi khô khốc.
“Trên núi gió lớn, tiểu thư cũng ra ngoài khá lâu rồi. Hay là trở về nhé?”
Tô Cẩm Dao mỉm cười, quay đầu nhìn hắn.
Nam nhân đứng ở lối nhỏ, dáng người cao lớn, mày mắt tuấn tú, trong ánh mắt đầy căng thẳng và lo lắng.
Một trận gió núi thổi tới, váy nàng bay phần phật, tựa như muốn cuốn theo gió, khiến sắc mặt hắn tái đi vài phần: “Tiểu thư...”
Tô Cẩm Dao dường như không cảm thấy nơi này có gì nguy hiểm. Nàng vẫn chậm rãi bước dọc mép vực, như đang tản bộ trong sân.
Nàng đi một đoạn, rốt cuộc cũng dừng lại, quay sang hỏi Sở Nghị: “Ngươi từng nói, bất kể ta đi đâu, ngươi cũng sẽ theo?”
Sở Nghị siết chặt tay đã đẫm mồ hôi, gật đầu: “Đúng vậy.”
Tô Cẩm Dao cong môi cười, ý cười kia dường như mang theo vài phần trêu chọc, lại mơ hồ xen lẫn ý vị khó dò. Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, chậm rãi buông một câu: “Vậy nếu ta muốn đi tìm cái chết thì sao?”
Nàng đưa tay về phía hắn.
Sở Nghị khựng lại, thần sắc thoáng mờ mịt.
Hắn không rõ vì sao tiểu thư lại nói vậy, là thật hay đùa. Nhưng nếu... nếu là thật, vậy có lẽ... bọn họ có thể cùng chết một chỗ.
Từng có một thời, nguyện vọng lớn nhất của hắn là sau khi chết được táng chung một huyệt cùng nàng. Khi đó trên chiến trường, rất nhiều người sợ chết, hắn cũng sợ. Nhưng điều hắn sợ không phải cái chết, mà là chết nơi đất khách quê người, không thể yên nghỉ bên cạnh nàng.
Hắn từng nghĩ, nếu một ngày hắn trở về mà nàng đã không còn. Vậy thì hắn sẽ đào nàng lên, mang nàng táng bên mình.
Hắn biết, bản thân mình là một kẻ điên.
Câu hỏi của nàng không rõ là lời nói đùa hay nghiêm túc, nhưng đối với hắn lại là một loại dụ hoặc trí mạng.
Hắn run nhẹ, rồi bước nhanh về phía nàng, nắm chặt lấy tay nàng.
Tô Cẩm Dao ngả nhẹ người về sau, khóe môi vẫn vương nụ cười nhàn nhạt.