Chương 13.1: Điên cuồng

Còn hơn một tháng nữa là đến Tết. Tính ra, Hoằng An Đế đã chiếm được Đại Lương mấy tháng, nhưng đại tiểu thư Tô gia, Tô Cẩm Dao, vẫn chưa đồng ý xuống núi với Sở tướng quân. Tin tức này làm đổi hướng gió trong kinh thành, thay đổi cả ánh mắt người đời nhìn Tô gia.

Trước đây, những kẻ tìm cơ hội nịnh bợ lui tới Tô gia nườm nượp. Ngụy thị được dịp hưởng thụ mấy ngày tươi đẹp, bao người vây quanh tâng bốc. Bà ta càng đắc ý hả hê khi đám cựu thần tiền triều lúc trước coi thường mình nay vội vàng tìm cách lấy lòng.

Nhưng thời gian dần trôi, số người đến cửa ngày càng thưa thớt. Trong thành lại lan tin đồn rằng hôn sự của Tô Cẩm Dao và Sở tướng quân tám phần thất bại. Có kẻ thậm chí còn cười nhạo sau lưng Ngụy thị, nói bà ta mặt dày vin vào cái danh mẹ vợ Sở tướng quân để tỏ vẻ, hôm nay đắc ý bao nhiêu, mai này sẽ bẽ mặt bấy nhiêu.

Ngụy thị tức đến nỗi về nhà hằn học ném áo choàng cho hạ nhân, khinh thường bật ra một tiếng “phi”: “Bọn chúng thì biết cái gì? Suốt mấy tháng qua, cứ cách vài hôm Sở tướng quân lại chạy lên núi Quy Nguyên. Đó không đủ chứng minh là hắn còn để tâm đến Tô Cẩm Dao à?”

“Không phải Sở tướng quân không chịu cưới, mà Tô Cẩm Dao còn làm cao không chịu gả! Chờ nàng gật đầu thì hôn sự lập tức định đoạt. Lúc đó lũ ngu muội kia lại không tranh nhau đến cầu cạnh Tô gia chúng ta chắc?”

“Đám người thiển cận, mới không bao lâu đã châm chọc khıêυ khí©h!”

Hạ nhân bị áo choàng quật vào mặt lại không dám hé răng, trong bụng nghĩ: đã mấy tháng rồi mà đại tiểu thư còn chưa đồng ý, ai biết nàng có chịu gả hay không?

Sở tướng quân đang là trọng thần triều đình nên có bao nhiêu gia tộc tranh nhau muốn gả con gái cho hắn, chẳng lẽ hắn chịu chờ đại tiểu thư cả đời? Biết đâu một ngày nào đó hắn nản lòng mà lấy người khác thì sao?

Ngụy thị không phải không rõ lý lẽ đó, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thừa nhận.

Có trời mới biết bà ta mong hôn sự này sớm chốt đến chừng nào, nhưng khổ nỗi Tô Cẩm Dao cứng đầu ngang ngạnh, mãi vẫn không xiêu lòng.

Nghĩ đến đây, trong bụng Ngụy thị lại rủa xả nàng một trận. Mắng cho đã đời, bà ta mới chịu thay y phục đi xem sổ sách cửa hàng đưa tới.

Ngày Đông chí, Sở Nghị lại lên núi. Trong sân, Thu Lan đang phơi một bó rau khô nhưng không thấy bóng dáng Tô Cẩm Dao đâu.

Thấy hắn, Thu Lan vội đứng dậy toan đi pha trà.

Sở Nghị khoát tay ngăn lại, hỏi: “Đại tiểu thư đâu?”

“Tiểu thư ra ngoài giải sầu rồi.”

“Có dẫn A Hoàng theo không?”

Thu Lan gật đầu.

Tô Cẩm Dao thỉnh thoảng tự ra ngoài đi dạo. Sở Nghị tưởng nàng cũng đi dạo quanh đây như mọi khi. Hắn lập tức xoay người men theo lối cũ lên núi tìm người.

Nào ngờ lần này hắn đi gần nửa canh giờ mà không thấy bóng dáng nàng đâu. Sở Nghị cau mày, lục soát lại từng chỗ nàng hay lui tới, nhưng vẫn không có dấu vết của nàng. Hắn đành phải đi xa hơn.

Hắn nghĩ, nếu nàng không xuống núi thì chắc hẳn cũng không đi về phía chân núi, thế là hắn hướng lên cao mà tìm. Ước chừng một nén nhang sau, hắn thấy A Hoàng đang nằm dài trên một tảng đá.

A Hoàng thấy hắn tới thì phấn chấn đứng dậy, nhảy xuống vây quanh chân hắn, đuôi vẫy liên hồi.

Sở Nghị thấy chó mà không thấy người đâu, mày càng nhíu chặt hơn: “Đại tiểu thư đâu?”

A Hoàng nghiêng đầu nhìn hắn, cái đuôi vẫn phe phẩy, dáng vẻ như vô cùng cao hứng.

Sở Nghị đang sốt ruột, không có tâm trí đùa giỡn với nó như thường, bèn nhấc chân tiếp tục đi lên núi.

A Hoàng theo hắn một đoạn, thấy hắn đi ngày một xa, mới dừng lại, quay về tảng đá, nằm lại như cũ.

Sở Nghị leo lên đến đỉnh núi, tìm khắp nơi mà vẫn không thấy bóng người.

Trên trời nắng nhạt, gió núi se se lạnh, vậy mà Tô Cẩm Dao không để lại một dấu vết.

Một canh giờ đã trôi qua, lòng hắn càng thấy bất an. Hắn bắt đầu nghi ngờ có khi nàng lại xuống núi mất rồi. Nghĩ vậy, hắn quay đầu vòng lại lối cũ.

Lúc trở xuống, hắn lại thấy A Hoàng vẫn nằm bất động trên tảng đá khi nãy. Ban đầu hắn cũng không để tâm, bước qua một đoạn rồi bất chợt dừng chân.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu.

Hắn lập tức quay đầu trở lại. Quả nhiên, A Hoàng một lần nữa nhảy xuống, đi theo hắn một đoạn rồi vòng về, tiếp tục bò lên tảng đá cũ.