Thu Lan lắc đầu: “Nô tỳ vào phủ muộn nên không rõ trước kia tiểu thư có bằng hữu thế nào. Nhưng khi đó nàng chưa có hôn phối, nô tỳ nghĩ phần nhiều cũng là các cô nương chưa xuất giá.”
“Chỉ là... sau khi xảy ra chuyện đó, ai còn dám lui tới? Dù bản thân các nàng có lòng, trong nhà cũng sẽ không đồng ý.”
“Nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một mình Nghiêm phu nhân còn nhớ thương tiểu thư, năm nào cũng chuẩn bị một phần lễ Tết đưa lên, chưa từng đứt đoạn.”
“Nghiêm phu nhân?”
“Chính là Tam tiểu thư phủ Từ đại nhân giữ chức Lễ Bộ lang trung.” Thu Lan đáp: “Sau khi gả cho Nghiêm đại nhân ở Thuận Thiên phủ, chúng ta giờ gọi nàng là Nghiêm phu nhân.”
Sở Nghị bừng tỉnh: “Thì ra là nàng.”
Tuổi tác vị Tam tiểu thư kia tương đương Tô Cẩm Dao, cũng là con vợ trước, sau khi mẹ mất thì phụ thân tục huyền. Có lẽ vì đồng cảnh ngộ, nên các nàng thân thiết hơn.
Năm xưa, khi Tam tiểu thư bị mẹ kế và huynh muội bên đó chèn ép, đại tiểu thư từng nhiều lần đứng ra bênh vực. Nay xem ra, nàng cũng không phụ tấm chân tình của đại tiểu thư thuở trước.
“Mấy năm nay, ngươi có bao giờ thử chuẩn bị bút mực cho đại tiểu thư, xem nàng có chịu viết không?” Sở Nghị hỏi.
“Ban đầu cũng từng thử, nhưng thấy cả nghiên mực phủ bụi nàng cũng chẳng động đến. Nô tỳ đành thu lại.”
Thấy Sở Nghị liếc nhìn vào trong phòng, Thu Lan đoán được ý hắn, bèn hỏi: “Tướng quân muốn thử xem?”
Sở Nghị gật đầu: “Đã từng ấy năm rồi, biết đâu... giờ nàng đã muốn viết trở lại?”
Thu Lan ngẫm nghĩ, thấy thử một lần cũng chẳng hại gì. Nhiều lắm thì đại tiểu thư vẫn như xưa, không động đến bút mực mà thôi.
Nàng lập tức chuẩn bị. Sau khi mọi thứ sẵn sàng, Sở Nghị đón lấy: “Để ta mang vào.”
Tô Cẩm Dao vẫn đang đọc sách. Hắn tiến tới, nhẹ nhàng đặt khay giấy bútlên bàn, rồi đặt thêm một tờ giấy vừa mới tự tay viết.
“Tiểu thư, chữ ta viết thật chẳng ra gì, giờ muốn về kinh tìm một bản chữ mẫu cũng phiền phức. Hay là... ngài giúp ta viết một bản?”
Tô Cẩm Dao không lên tiếng, nhưng ánh mắt đã dừng lại trên tờ giấy hắn vừa viết.
Trên đó, chỉ có một chữ duy nhất: “Cát”, tên thuở nhỏ của hắn.
Thấy nàng không có phản ứng, Sở Nghị không thúc ép, nhẫn nại cúi đầu mài mực, rồi cười nói: “Năm đó ngài dạy ta học chữ, cũng là dạy ta nhận ra tên mình trước tiên. Giờ ta cũng muốn bắt đầu từ tên, luyện cho thành thạo, rồi sau mới học những chữ khác.”
Như vậy, Tô Cẩm Dao chỉ cần viết một chữ “Cát” là đủ, không cần viết gì thêm.
Chỉ cần nàng chịu cầm bút đã là tốt rồi. Còn lại, có thể từ từ bồi đắp.
Trong lúc mài mực, khóe mắt hắn vẫn luôn để ý đến sắc mặt nàng. Thấy nàng tuy không đáp lời, nhưng cũng không chối từ, hắn bèn bày tờ giấy trắng ra bàn, đưa bút tới: “Thỉnh tiểu thư chỉ giáo.”
Hắn giữ nguyên tư thế ấy thật lâu. Lâu đến mức Thu Lan cũng bắt đầu thất vọng, nghĩ rằng lần này cũng như bao lần trước, nàng sẽ không chịu động tay.
Nhưng ngay lúc đó, người đang ngồi trên ghế đột ngột đứng dậy, vươn tay đón lấy cây bút từ tay hắn.
Ánh mắt Thu Lan lập tức sáng rỡ, sống mũi cay xè, nước mắt chực trào.
Nàng nín thở dõi theo, thấy Tô Cẩm Dao đề bút chấm mực, một nét mực chầm chậm dừng lại trên trang giấy trắng tinh.
Nét bút đầu tiên nàng hạ xuống, rõ ràng không phải viết chữ “Cát”. Được vài nét, Thu Lan đã nhận ra tiểu thư đang viết chữ “Sở”.
Lòng bàn tay Tô Cẩm Dao rịn mồ hôi, ngón tay cầm bút khẽ run.
Nàng gắng hết sức kiềm chế, tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải, mới miễn cưỡng viết xong một chữ “Sở”.
Khi định viết tiếp chữ “Nghị”, bàn tay đã run đến mức không cầm nổi, đành buông ra.
Sở Nghị cũng không thúc ép, chỉ cười nói: “Chữ của tiểu thư vẫn là đẹp nhất. Ta sẽ học theo.” Vừa dứt lời đã định cầm tờ giấy ấy.