Chương 12.1: A Cát sẽ luôn đi theo tiểu thư

Vừa thấy nàng bỏ đi, Sở Nghị vội vàng đặt lại đống công văn rồi đuổi theo.

“Trước giờ chữ tiểu thư luôn rất đẹp, đến cả Khâu tiên sinh cũng khen ngợi. Hay là... ngài viết cho ta một bảng chữ mẫu để ta dựa vào đó luyện theo?”

Người đi trước không thèm trả lời, không hiểu sao bước chân nàng lại nhanh thêm mấy phần.

Sở Nghị còn định nói thêm thì Thu Lan đi bên cạnh Tô Cẩm Dao lắc đầu với hắn, ra hiệu đừng lên tiếng nữa, như thể đây là chuyện không nên nhắc đến.

Tuy Sở Nghị không rõ duyên cớ, nhưng cũng không hỏi tiếp. Mãi đến lúc hoàng hôn, khi Tô Cẩm Dao trở về, hắn mới tìm hỏi Thu Lan: “Vì sao lúc nãy ngươi lại lắc đầu? Ta đã nói điều gì không nên nói sao?”

Thu Lan nhìn vào phòng. Thấy Tô Cẩm Dao đang cúi đầu đọc sách, không chú ý đến bên ngoài, Thu Lan mới hạ giọng: “Cũng không phải là điều gì to tát... chỉ là... tiểu thư đã bốn năm năm nay chưa cầm bút lại.”

Sở Nghị nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc: “Mấy năm không động đến bút? Vì sao? Tài thi họa của tiểu thư đều tuyệt hảo, trước kia...”

Thấy hắn nâng cao giọng, Thu Lan vội đưa tay ra dấu im lặng.

“Tướng quân! Nhỏ tiếng chút, đừng để tiểu thư nghe thấy.”

Sở Nghị mới thấp giọng nói: “Rốt cuộc là vì chuyện gì? Vì sao nàng lại không viết chữ nữa?”

Tuy mấy tháng nay hắn thường lên núi, nhưng không phải lúc nào cũng ở bên nàng. Quả thật hắn chưa từng thấy Tô Cẩm Dao cầm bút viết chữ, thế mà hắn vẫn cho rằng nàng chỉ viết khi hắn không có mặt ở đó mà thôi.

Thu Lan thở dài, lắc đầu: “Không có chuyện gì to tát, chỉ là... tiểu thư không còn muốn viết nữa. Không chỉ không viết, không họa, đến đàn cầm cũng không muốn động vào. Hiện nay tiểu thư chỉ thỉnh thoảng đọc sách, đánh cờ gϊếŧ thời gian.”

“Nàng từng nói, cầm, thi, họa... đều để gửi gắm tâm tình. Nếu trong lòng không còn gì ký thác, có viết ra cũng vô nghĩa vô vị, vậy thì thà không viết còn hơn.”

“Bây giờ ngài nghe vậy có thể thấy tiếc nuối cho tiểu thư, nhưng thực ra như vậy đã là tốt rồi. Có thời gian, gần một năm trời, tiểu thư gần như không nói tiếng nào. Ngày ngày chỉ ngồi dưới gốc đa lớn, suốt từ sáng đến chiều không hề hé miệng.”

Ánh mắt Sở Nghị bỗng chốc căng thẳng: “Vậy... còn Tần lão phu nhân? Mấy năm nay tiểu thư chưa từng gửi thư cho bà sao?”

“Có gửi, nhưng đều là để nô tỳ viết thay.” Thu Lan đáp: “Năm đó lão phu nhân vào kinh, có ý muốn đón đại tiểu thư về Nghi Châu, nhưng...”

Nàng liếc Sở Nghị, rồi chậm rãi nói tiếp: “Khi ấy thanh danh tiểu thư không được tốt. Nàng lo rằng nếu cùng ngài ấy trở về, sẽ liên lụy đến danh tiếng của Tần gia, nên quyết định không đi nữa.”

Lo lắng cũng là điều dễ hiểu.

Dù Tần gia chỉ là thương hộ, nhưng sản nghiệp trải rộng khắp nơi. Các chi hệ trong phủ phức tạp rối rắm, tính sơ số lượng thiếu gia tiểu thư chưa thành thân hay xuất giá cũng khoảng mười mấy hai chục người.

Nếu bởi vì tai tiếng của Tô Cẩm Dao mà ảnh hưởng đến hôn sự của bọn họ, thì dù Tần lão phu nhân có đức cao vọng trọng đến mấy, cũng không tránh khỏi bị gia tộc oán trách và dị nghị.

Tô Cẩm Dao không muốn vì mình mà tổ mẫu bị lên án, nên đã không cùng bà trở về, mà ở lại một mình trên núi Quy Nguyên.

Nàng biết, nếu mình càng thường xuyên liên lạc sẽ càng khiến bà thêm phiền lòng vướng bận. Bởi vậy, mấy năm nay ngoài những thư báo bình an do Thu Lan viết thay và quà biếu vào những ngày lễ tiết, nàng gần như không có liên hệ nào với tổ mẫu.

Thu Lan nói đến đây, cũng không kìm được nước mắt: “Lão phu nhân thực ra hiểu hết cả... chỉ là... Tần gia rốt cuộc là cả một gia tộc, ngài ấy cũng không có cách nào khác...”

Hai tay Sở Nghị siết chặt, ống tay áo nhăn nhúm thành nếp.

“Không phải trước kia tiểu thư có nhiều bằng hữu lắm sao? Đều cắt đứt lui tới cả rồi à?”