Chương 11.2: Đây là chữ ngươi viết?

Hơn trăm gốc cây sơn trà, ngay cả đất trồng cây cũng đã được thay mới, hắn không tin lại chẳng kết được quả ngọt.

Lông mi Tô Cẩm Dao hơi động, nàng thu ánh nhìn lại, giọng lạnh nhạt hơn trước: “Dù có ngọt thì cũng không phải từ gốc cây ban đầu.”

Nói xong, nàng tiếp tục cất bước.

Sở Nghị khựng lại, đưa tay vuốt nhẹ lớp dây cỏ trên thân cây sơn trà, rồi cũng đi theo.

Lần này hắn lên núi Quy Nguyên ở ba ngày, miệng nói là được nghỉ phép, nhưng thật ra chỉ tìm cớ. Dù sao thì hắn cũng không thể buông bỏ hết công vụ triều đình. Để không làm chậm trễ chính sự, hắn sai người mang công văn lên núi, trực tiếp đặt bàn ở hành lang trước phòng Tô Cẩm Dao. Đợi lúc nàng nghỉ trưa, hắn sẽ xử lý công việc tại đó.

Thu Lan kê cho hắn một chậu than dưới chân, nhưng vẫn nhịn không được mà khuyên: “Tướng quân, ngài nên vào sương phòng thì hơn. Trời lạnh thế này, ngồi ngoài lâu sẽ nhiễm phong hàn mất.”

Trong viện của Tô Cẩm Dao có hai gian sương phòng đều để trống, chỉ dùng để chứa vài món đồ vụn vặt. Nếu hắn mượn tạm để dùng cũng không sao.

Nhưng Sở Nghị vẫn cố chấp ngồi ngoài, bảo rằng: “Ta ngồi đây là được. Nếu tiểu thư có gọi, ta lập tức có thể nghe thấy.”

Rồi hắn phất tay bảo nàng lui: “Ngươi đi làm việc của ngươi đi, đừng lo cho ta.”

Viện này không lớn, hai gian sương phòng cách nhau không xa, nhưng dù sao vẫn ngăn bởi mấy lớp cửa. Nếu Tô Cẩm Dao có việc gọi, cũng phải để Thu Lan đến báo mới hay.

Thu Lan suýt nữa đã thốt lên: “Tiểu thư căn bản sẽ không gọi ngài.” Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào, chỉ đành mang thêm ít than hồng đến cho hắn.

Tô Cẩm Dao thực ra vẫn chưa ngủ, nên vẫn nghe rõ những lời đối thoại giữa hai người. Nàng thử nhắm mắt lại, nhưng vẫn là giấc mộng đêm qua, xua mãi không tan. Thế nên nàng cứ nằm đó ngây người nhìn lên màn giường, cho đến khi đã quá giờ nghỉ trưa, Thu Lan mới đến gọi nàng rời giường.

Ở trong phòng quá lâu, nàng muốn ra ngoài hóng gió, định đến ngồi dưới gốc đa lớn bên đạo quán để hít thở đôi chút. Vừa bước qua ngạch cửa, nàng vô tình giẫm phải một vật. Đó là mảnh giấy công văn bị gió thổi bay tới, vừa khéo dừng lại dưới chân nàng.

Nàng tự tay nhặt tờ giấy lên, nhíu mày hỏi: “Đây là ngươi viết?”

Kỳ thực câu này chẳng cần hỏi, bởi nội dung trên giấy chính là lời phúc đáp do Sở Nghị vừa viết, ngoài hắn ra thì còn ai vào đây nữa.

Sở Nghị đoán được nàng muốn nói gì, mặt lập tức đỏ bừng: “Ta... chữ ta viết không được đẹp lắm.”

“Vậy mà gọi là không đẹp? Hài đồng ba tuổi viết còn khá hơn ngươi.”

Năm xưa, người dạy Sở Nghị đọc sách viết chữ chính là Tô Cẩm Dao. Hắn học nhanh, nhưng học chưa bao lâu, mới biết chữ chưa thạo, chưa kịp để nàng dạy cho đến nơi đến chốn thì hai người đã chia xa.

Lúc đó chữ hắn đã xấu, bao năm trôi qua chẳng những không khá hơn, mà còn có phần tệ hơn trước, xiêu vẹo như gà bới, loằng ngoằng đầy trang giấy chẳng ra hình dạng gì.

“Tấu chương cho bệ hạ cũng viết kiểu này sao? Người chưa từng trách phạt ngươi à?”

Sở Nghị ngượng ngùng đáp: “Tấu chương đều do người trong phủ viết thay, ngày thường thư từ hay công văn thì ta tự viết. Bệ hạ cũng từng chê ta viết xấu, bảo ta luyện thêm, nhưng luyện chữ thật sự buồn chán, ta...”

Hắn vừa nói vừa liếc nhìn Tô Cẩm Dao, rồi đổi giọng: “Về sau ta nhất định sẽ chăm chỉ luyện chữ, không dám lười biếng nữa!”

Tô Cẩm Dao cầm tờ giấy, bàn tay hơi khựng lại, lúc này mới nhận ra mình đã xen vào việc người khác. Nàng đưa lại công văn cho hắn, lạnh nhạt nói: “Luyện hay không là chuyện của ngươi, không liên quan đến ta.”