Chương 11.1: Đây là chữ ngươi viết?

Lúc Tô Cẩm Dao vừa lên núi Quy Nguyên, nàng thường xuyên bị mất ngủ, hay mộng mị triền miên, trằn trọc không yên giấc. Tình trạng này kéo dài gần hai năm mới thuyên giảm, gần đây lại có dấu hiệu tái phát.

Nàng thường mở mắt nhìn màn trướng suốt đêm, mãi đến tận tảng sáng mới thϊếp đi. Nhưng mỗi khi nhắm mắt, nàng lại rơi vào những cơn mộng mị nặng nề. Đến khi tỉnh rồi, nàng lại không nhớ mình đã từng ngủ hay chưa.

Trước kia, giấc mộng của nàng luôn đơn điệu, lặp đi lặp lại một cảnh tượng: nàng ngồi bên giường bệnh, bầu bạn với mẫu thân suốt đêm dài. Nay thì cảnh trong mơ càng hỗn loạn. Trên giường chỉ còn mình nàng, nhưng trước mắt thường có hình bóng ai đó.

Đó là hình bóng của nàng thuở thiếu nữ vô ưu vô lo. Khi thì cầm bút làm thơ trong thư phòng, khi lại cưỡi ngựa phi như bay trên trường đua. Suốt bao đêm mộng mị, Tô Cẩm Dao ngắm nhìn người thiếu nữ năm xưa tràn trề nhựa sống ấy, người con gái sống trong ánh dương rạng rỡ ấy. Còn bản thân hiện tại lại bị vây khốn trong một thế giới tăm tối, như thể hai người thuộc về hai thế giới khác biệt.

Nàng cứ nhìn mãi như vậy, tưởng lần này cũng sẽ như xưa, trằn trọc trong mộng đến lúc trời sáng. Thế nhưng trong mộng lần này lại vang lên tiếng nói bên tai, là giọng của A Cát khi còn niên thiếu, và của Sở Nghị lúc trưởng thành.

Hai người một trái một phải nói từng lời như mê hoặc.

“Nàng hãy đi đi, đi sang đó đi, vì sao còn do dự?”

“Nàng không muốn trở về sao? Bên ấy vui vẻ biết bao, không có điều gì phải ưu phiền.”

Tô Cẩm Dao nhìn thiếu nữ với gương mặt rạng rỡ bên kia. Sau một hồi do dự, cuối cùng nàng lấy hết can đảm bước lên một bước.

Nàng rời khỏi chiếc giường lạnh tối, bước đến một không gian đầy ánh sáng, ánh mặt trời bao phủ thân thể, ấm áp vô cùng.

Nàng tiến đến bên thiếu nữ đang cho ngựa ăn cỏ. Nàng ấy quay đầu lại, đưa mắt nhìn nàng rồi hỏi: “Ngươi là ai?”

Ánh dương ấm áp vụt tắt, mọi cảnh vật quanh nàng trong thoáng chốc vỡ vụn, rồi nàng lại thấy mình quay lại căn phòng u ám, ẩm thấp, không một tia sáng mặt trời.

Ngực nàng nặng trĩu, thở không ra hơi. Trong cơn hoảng loạn, nàng bỗng thấy trên giường xuất hiện thêm một người. Là mẫu thân, người đã hiện về trong mộng không biết bao lần.

Chỉ khác là lần này, mẫu thân không còn ngồi ở mép giường như thường lệ, mà nằm đó với gương mặt hốc hác, đôi mắt trợn tròn, miệng mũi trào máu đỏ tươi.

Tô Cẩm Dao giật mình choàng tỉnh, đôi tay siết chặt đệm giường, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, hơi thở gấp gáp hỗn loạn.

Một hồi lâu sau nàng mới dần trấn tĩnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời vẫn còn tối, trong phòng không có một tia sáng, mà nàng cũng không dám nhắm mắt lần nữa.

Mãi đến khi ánh dương dần rạng, trong phòng mới vang lên chút động tĩnh. Thu Lan bước tới, nhẹ tay vén màn giường, thấy nàng đã tỉnh thì mỉm cười nói: “Tiểu thư tỉnh từ bao giờ vậy? Sao không gọi nô tỳ một tiếng?”

Tô Cẩm Dao nắm lấy tay nàng để ngồi dậy, đáp: “Vừa mới tỉnh.”

Thời tiết đã sang đông, sương mù giăng kín núi Quy Nguyên. Đường mòn giữa núi ẩn hiện trong màn sương, trông như ảo ảnh.

Dù khí trời giá lạnh, Tô Cẩm Dao vẫn giữ thói quen dậy sớm tản bộ mỗi ngày, chưa bao giờ gián đoạn.

Sau khi rửa mặt thay y phục, nàng khoác thêm áo choàng rồi bước ra ngoài. Sở Nghị đã đợi sẵn ở tiền viện, lặng lẽ theo sau nàng như hình với bóng.

Dọc theo con đường xuống núi không xa là khu vườn sơn trà được gieo trồng cách đây vài tháng. Trước nay mỗi lần đi ngang qua, nàng chưa bao giờ dừng lại. Thế nhưng hôm nay, nàng lại bất chợt đứng yên, nhìn khu vườn một lúc lâu.

Sở Nghị rất coi trọng khu vườn này, nên hắn đặc biệt phân phó một người làm vườn trông nom. Để phòng sương giá làm hại cây, người làm vườn đã sớm quấn dây cỏ thành nhiều lớp quanh thân cây. Nhìn một lượt, vườn sơn trà này hoàn toàn khác biệt với những tán cây ở núi khác.

Ban đầu Sở Nghị chỉ im lặng theo sau. Thấy nàng dừng bước, hắn không nhịn được tiến lên, nói: “Tiểu thư cứ yên tâm, lần này nhất định sẽ trồng được những cây sơn trà cho quả ngọt lành, thơm ngon.”