Sở Huyên giận dữ: “Bây giờ ngươi là quan nhị phẩm. Sao lại có thể cúi mình làm hạ nhân cho người khác được?”
“Ta vốn là hạ nhân của tiểu thư.”
“Đó là chuyện trước kia!”
“Hiện tại cũng vậy. Chỉ cần tiểu thư đồng ý, ta nguyện cả đời hầu hạ nàng.”
Cả đời rửa chân cho nàng.
Sở Nghị thầm bổ sung một câu trong lòng.
Sở Huyên xưa nay chưa từng thấy hắn hèn mọn như thế, nhất thời nghẹn lời, sau một lúc lâu mới giận đến mức đập bàn: “Cút đi cho ta! Trong vòng ba ngày đừng để ta thấy mặt ngươi!”
Nếu là người khác thì đã nói vài lời dễ nghe để xoa dịu, nhưng Sở Nghị không những không nói vậy mà mắt còn sáng hơn: “Bệ hạ đây là đồng ý cho vi thần nghỉ tắm gội sao?”
Bình thường, mỗi ngày hắn đều phải thượng triều, vì chức vụ quan trọng mà phải thường xuyên nghị sự với Sở Huyên. Nếu ba ngày liên tiếp không xuất hiện, thì chỉ có thể là được nghỉ tắm gội.
Sở Huyên không ngờ hắn lại mặt dày như thế, đang định quát mắng thì nghe hắn nói tiếp: “Bệ hạ đừng đổi ý đấy!”
“...”
“Đa tạ bệ hạ!”
Sở Huyên: “...”
Sở Huyên giơ tay chỉ thẳng ra ngoài điện: “Cút! Lăn ngay cho trẫm!”
Sở Nghị không nhiều lời nữa, nhẹ nhàng lướt gót mà lăn đi.
Chờ hắn đi rồi, Sở Huyên mới nhìn về phía cửa điện, cười mắng một câu: “Đồ láo toét!”
...
Đột nhiên được nghỉ ba ngày, Sở Nghị dứt khoát chuẩn bị tay nải lên núi Quy Nguyên.
Đạo quán trên núi đã hoang phế từ lâu, không còn ai đến dâng hương nên tiền viện trống không, vắng vẻ đến tiêu điều.
Sở Nghị đã dặn dò hạ nhân chuẩn bị sẵn một gian phòng để nghỉ chân lúc rảnh rỗi, lúc này vừa vặn có thể dùng làm chỗ ở, không cần phải sắp xếp thêm gì nữa.
Sở Nghị ổn định chỗ ở xong bèn đến hầu hạ Tô Cẩm Dao như thường lệ, đến tối thì xách nước rửa chân cho nàng.
Tô Cẩm Dao đã nghe Thu Lan bẩm báo hắn sẽ ở lại trên núi trong ba ngày tới. Nàng rũ mắt nhìn người đang chuyên tâm rửa chân cho mình, mở miệng hỏi: “Ngươi không có bạn bè gì sao? Không có đồng liêu à? Không cần xã giao qua lại với bọn họ sao?”
Từ khi Sở Nghị nhập kinh tới nay, thời gian rảnh rỗi gần như đều dành cho núi Quy Nguyên. Dường như ngoài việc tìm nàng, thì không còn chuyện gì khác để làm.
Trước đó nàng vốn định dùng cách này để làm hắn nản lòng từ bỏ, Sở Nghị chẳng những không đi, còn vui vẻ ở lại, cứ như muốn ở lỳ trên núi không xuống nữa.
Tô Cẩm Dao nhất thời cảm thấy bực bội, chính mình tự đào hố chôn mình.
Sở Nghị vừa rửa chân cho nàng vừa cười nói: “Ta không có nhiều bằng hữu, thỉnh thoảng gặp nhau ăn bữa cơm là được. Còn mấy chuyện xã giao quan trường kia, có thời gian lại tính.”
Với thân phận hiện tại của hắn, không cần thiết phải nịnh bợ ai, ngược lại toàn là người khác vội vàng đến lấy lòng hắn.
Những chuyện có thể từ chối thì hắn đều từ chối, không từ chối được thì xếp vào lúc khác, tóm lại không ảnh hưởng đến việc đi tìm Tô Cẩm Dao.
Tô Cẩm Dao cạn lời, trong lòng dâng lên một cảm giác vô lực. Nàng rút chân lại: “Không cần rửa nữa, đi ra ngoài đi.”
Sở Nghị vội nói: “Tiểu thư, vẫn chưa xong...”
“Ra ngoài.”
Tô Cẩm Dao cắt lời, mũi chân đạp nhẹ lên ngực hắn.
Cú đạp không hề mạnh, nhưng Sở Nghị sợ nàng bị đau, vội tự lui thân chịu lực, không ngờ ngả ngồi luôn xuống đất.
Thu Lan giật mình, vội bước lên hai bước. Lúc này Sở Nghị đang chống hai tay trên mặt đất, trước ngực in rõ một vệt nước lớn.
Nàng sợ Sở Nghị nổi giận, định nói vài lời hòa giải, lại thấy đối phương im lặng nhặt khăn rơi dưới đất lên, rồi cung kính bưng chậu nước ra ngoài.
Thu Lan thầm thở phào, lúc hầu hạ Tô Cẩm Dao đi nghỉ vẫn lẩm bẩm: “Dù tiểu thư có bất mãn thế nào thì cũng không nên ra tay mới phải. Nhỡ đâu Sở tướng quân thật sự nổi giận, mà bọn họ chân yếu tay mềm, đến lúc đó thì biết làm sao?”
Tô Cẩm Dao không đáp lời, vừa nằm xuống liền trở mình quay mặt vào trong, tỏ ý không muốn nói chuyện.
Thu Lan thấy nàng đã không muốn nghe, đành im miệng, tắt nến lui ra ngoài.
Đóng cửa phòng lại, nàng xoay người thì trông thấy Sở Nghị, như những lần trước, đang ngồi trên hành lang chờ Tô Cẩm Dao ngủ say mới rời đi.
Chỉ là mọi khi hắn đều ngồi ngay ngắn đoan chính, hôm nay lại co người, cúi đầu vùi mặt vào đầu gối.
Thu Lan thấy vậy, trong lòng vừa xót xa lại vừa bất lực. Thầm nghĩ, nếu là nàng dốc lòng dốc sức lấy lòng người suốt mấy tháng, không những không được đối phương nhìn đến mà còn bị đạp ngã xuống đất, chỉ sợ cũng ấm ức đến phát khóc.
Chỉ là nàng không biết, lúc này Sở Nghị đang lén nắm vạt áo ướt trước ngực, mặt vùi vào khuỷu tay, không giấu nổi nét hưng phấn. Hai mắt hắn sáng ngời, bờ vai run rẩy.