Tô Cẩm Dao dửng dưng: “Ta không đùa. Sau này hắn muốn hầu hạ thì cứ để hắn hầu hạ. Bưng trà rót nước, giặt giũ nấu cơm, tất cả đều giao cho hắn.”
Thu Lan nghẹn họng: “Chuyện này... hình như... không được thỏa đáng lắm?”
“Hắn tình nguyện mà, thì có gì là không ổn?”
“Đó là nói vậy, nhưng nếu một ngày nào đó... hắn không muốn nữa thì sao?”
Đến lúc đó, e rằng hắn sẽ cảm thấy những chuyện này đều là nỗi nhục, rồi sinh lòng oán hận tiểu thư.
Tô Cẩm Dao trầm mặt: “Không muốn thì cút, ta đâu có giữ hắn lại.”
Thu Lan thấy nàng nổi giận nên không dám khuyên thêm nữa. Tuy vậy, nàng vẫn do dự hồi lâu, rón rén nói thêm một câu: “Những việc khác không sao, nhưng việc rửa chân... vẫn nên để nô tỳ làm thì hơn.”
Dù sao cũng phải cởi giày tất, quá mức thân cận so với bưng trà rót nước.
Tô Cẩm Dao cười lạnh: “Ngủ cũng ngủ rồi, chỉ là rửa cái chân, sợ gì?”
Thu Lan sững người vì câu nói thẳng thắn này. Nàng đang cúi đầu tháo giày, thì nghe Tô Cẩm Dao lạnh lùng nói: “Không phải hắn thích làm gia nô sao? Vậy để hắn làm. Ta muốn xem thử, hắn chịu được bao lâu.”
...
Tô Cẩm Dao đã không còn là thiếu nữ mười sáu tuổi ngây thơ như bảy năm trước. Sự hồn nhiên đơn thuần đã cuốn đi cùng năm tháng, không để lại dấu vết nào.
Đối với nàng, thứ hư ảo được gọi là “tình cảm” vốn không bền lâu. Bất quá đó chỉ xem là rung động thoáng qua mà thôi.
Người ta còn có thể giả vờ với tình nghĩa mười mấy năm kề cận sớm chiều, huống chi là đoạn cảm tình ngắn ngủi giữa nàng và Sở Nghị, cùng với bảy năm xa cách không một tin tức.
Trước kia, nàng nghĩ Sở Nghị vẫn còn lưu luyến hình bóng đại tiểu thư Tô gia trong ký ức. Nhưng giờ ngẫm lại, e là hắn chỉ quyến luyến đoạn hồi ức ái mộ nàng, chứ chưa hẳn là thật lòng với nàng của hiện giờ.
Tô Cẩm Dao không hứng thú ôn lại quá khứ với hắn. Nàng chỉ muốn sớm đuổi người đi, tránh để hắn cứ quẩn quanh núi Quy Nguyên làm phiền nàng.
Vậy mà, nàng không ngờ, cái tên gia nô Sở Nghị này lại kiên trì làm nô bộc suốt hai tháng trời. Trời vào đông, dần trở lạnh, hắn vẫn siêng năng, bền bỉ lên núi để được hầu hạ nàng. Trước kia hắn không có nhiều cơ hội cận kề nàng, nhiều nhất chỉ có thể đến chào hỏi lấy lệ, thì nay đã tự nhiên ra vào hầu hạ, không cần phân phó.
Hai tháng qua, hắn âm thầm tìm hiểu không ít thói quen và sở thích của Tô Cẩm Dao. Khi pha trà luôn nắm đúng độ ấm, lúc bày cơm sẽ đặt món nàng thích trước mặt nàng, y phục của nàng luôn được hắn đích thân giặt sạch sẽ, chu đáo đến mức Thu Lan cũng phải tự thẹn mình hầu hạ tiểu thư không bằng Sở đại nhân.
Khi nào Tô Cẩm Dao không cần đến sự hầu hạ của hắn, hắn chủ động tìm việc quét dọn, bổ củi. Tóm lại, mỗi khi hắn tuyệt đối không để mình ngơi tay mỗi khi lên núi.
Sở Huyên nhận ra gần đây thần thái hắn ngày càng rạng rỡ, mặt mày tươi tắn. Sau một buổi lâm triều, y bèn giữ hắn lại, cười hỏi: “Trông ngươi thế này, đã có tiến triển gì với vị Tô đại tiểu thư kia rồi?”
Nhắc đến chuyện này, khóe môi Sở Nghị không giấu được ý cười: “Quả thật là có tiến triển.”
Sở Huyên tưởng rằng Sở Nghị lay động được Tô Cẩm Dao, nàng đã đáp ứng thành thân với hắn.
Y đang định mở miệng chúc mừng, muốn hỏi bao giờ được uống rượu mừng thì đã nghe Sở Nghị nói tiếp: “Đại tiểu thư cho phép ta hầu hạ nàng.”
Sở Huyên: “...”
Y chau mày: “Ngươi... ngươi thật sự làm gia nô cho nàng rồi sao?”
Sở Nghị gật đầu: “Đúng vậy.”
Sở Huyên hít sâu một hơi, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào hắn.
Y biết Sở Nghị thật lòng yêu Tô Cẩm Dao, cũng từng nghe hắn nguyện ý làm nô làm tì cho Tô đại tiểu thư. Nhưng y cho rằng đó chỉ là lời nói thuận miệng để biểu lộ tâm ý, ai ngờ hắn thật sự làm như thế.