Chương 10.1: Hưng phấn

Nước ấm bao bọc lấy bàn chân nàng, Sở Nghị hạ giọng: “Tiểu thư, nước có vừa không?”

Tô Cẩm Dao rũ mắt nhìn hắn, thanh âm lãnh đạm: “Vừa.”

Nghe vậy, Sở Nghị cẩn thận rửa chân cho nàng. Bàn tay thô ráp vì đao kiếm nay lại dịu dàng xoa bóp mắt cá rồi mu bàn chân, chỉ sợ làm nàng đau.

Tô Cẩm Dao có một dung mạo khuynh thành, tư thái yểu điệu thướt tha, ngay cả đôi chân này cũng tinh tế, hài hòa, đẹp đến từng đường nét.

Đây không phải lần đầu tiên Sở Nghị được chiêm ngưỡng đôi chân ngọc ngà này. Trước khi rời kinh, hắn đã từng thấy chân nàng hai lần.

Lần đầu tiên là năm Tô Cẩm Dao tròn mười ba tuổi, Ngụy thị mới gả Tô phủ không lâu. Tô Cẩm Dao vì chuyện mẹ con Ngụy thị vào phủ mà cảm thấy uất ức, không vui, bèn cưỡi ngựa một mình ra ngoại ô. Không may bên dòng suối, nàng vô tình làm ướt giày vớ.

Đúng lúc trời vào đông, tiết trời rét buốt, vì nàng vội vàng ra ngoài nên không có nha hoàn nào theo kịp, chỉ mỗi mình Sở Nghị đuổi kịp nàng.

Bình thường Tô Cẩm Dao đi đâu cũng có người chuẩn bị sẵn y phục dự phòng, phòng khi gặp tình huống làm bẩn quần áo đang mặc. Nhưng Sở Nghị chỉ là một gia đinh, trong tay không có sẵn y phục thay thế. Vì vậy, Tô Cẩm Dao đành tháo giày vớ hơ cho khô để đỡ lạnh chân.

Lúc đó, Sở Nghị vô tình liếc qua, bắt gặp bàn chân trắng như tuyết của nàng. Lúc này các ngón chân hơi đỏ lên vì lạnh.

Tô Cẩm Dao đang bực bội, thấy ánh mắt hắn nhìn sang, nàng lập tức kéo vạt áo che chân rồi quát: “Nhìn cái gì!”

Giọng điệu đầy giận dữ, khóe mắt và chóp mũi cũng ửng đỏ, không rõ là vì ủy khuất hay do giá buốt.

Sở Nghị vội thu ánh mắt, rồi cởϊ áσ ngoài của mình, cung kính dâng lên cho tiểu thư của mình.

“Tiểu thư dùng áo này quấn chân một chút, đừng để lạnh quá mà hỏng mất.”

Quả thực chân Tô Cẩm Dao rất lạnh, nàng liếc hắn một cái rồi đưa tay nhận áo, phủ kín đôi chân.

Từ ngày đó trở đi, Sở Nghị thường xuyên nằm mộng, mơ thấy Tô Cẩm Dao ngồi bên đống lửa, mu bàn chân trắng nõn lộ ra bên ngoài vạt áo, ngón chân hồng hào, như phủ lên một tầng sáng mờ ảo dưới ánh lửa.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình còn có cơ hội gặp lại cảnh tượng trong mộng kia. Mãi đến vài năm sau, trước đêm rời khỏi kinh thành, người trong mộng ấy và hắn siết chặt nhau. Mũi chân nàng kề sát bên hắn, khi thì mềm mại uyển chuyển, khi thì căng cứng.

Sau khi đến Đại Sở, mỗi lần hồi tưởng lại chuyện năm ấy, hắn thường nghĩ có lẽ đó chỉ là một giấc mộng, vì chấp niệm quá sâu với đại tiểu thư, vì lòng si mê nặng trĩu mà vẽ nên cảnh tượng chưa từng xảy ra đó.

Nhưng cho dù đó chỉ là một giấc mơ, hắn cũng cam tâm tình nguyện đắm chìm, không muốn tỉnh lại.

Giờ khắc này, được nâng đôi chân nàng trong tay, phủ lên mu bàn chân tinh mịn như ngọc, hắn đã có thể chắc chắn rằng cảnh trong mộng năm xưa không phải hư ảo, mà thật sự đã xảy ra rồi khắc sâu vào ký ức, là quá khứ giữa hắn và tiểu thư.

Nhưng hắn càng cẩn thận bao nhiêu thì lại càng nhớ đến lời thái y từng nói, nhớ đến người con gái này từng suýt bị Tô gia bỏ đói đến chết.

Lòng hắn như bị tách đôi. Một nửa phẫn nộ đến tột cùng vì hành vi của Tô gia, hận không thể uống máu, xé thịt bọn họ. Một nửa lại sợ cơn giận đang trào dâng khiến mình không khống chế được lực đạo mà làm đau Tô Cẩm Dao. Vì vậy, hắn càng thêm dè chừng, cẩn thận.

Thu Lan đứng bên cạnh quan sát, tâm trạng thấp thỏm không yên. Nãi đến khi tiễn được Sở Nghị, đầu nàng vẫn còn choáng váng, không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Sở tướng quân hiện là quan viên Nhị phẩm của Đại Sở, việc hắn hầu hạ rửa chân nhìn thế nào cũng thấy là nhục nhã. Vậy mà hắn lại thật sự cam tâm tình nguyện nghe lời tiểu thư.

Thu Lan vẫn cảm thấy việc này không mấy thỏa đáng, lúc hầu hạ Tô Cẩm Dao đi ngủ bèn nhỏ giọng khuyên vài câu: “Tiểu thư, lần sau đừng đùa giỡn với Sở tướng quân nữa được không? Có nô tỳ hầu hạ ngài là được rồi.”