Dù năm đó Thu Lan chưa theo tiểu thư vào kinh, nhưng chuyện Tần thị mất, bà cụ Tần đau đớn đến mức đích thân đưa con gái đoạn đường cuối cùng, ai ai cũng biết. Với tính tình của bà, nếu thực sự cái chết của Tần thị có uẩn khúc thì đâu để mọi chuyện bị che giấu.
Sở Nghị chau mày, cẩn thận nhớ lại tình cảnh khi Tần thị qua đời, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thấy gì bất thường.
Thật ra lúc đó Tần thị đã bệnh nặng từ lâu, tìm mọi cách chạy chữa, không chỉ rước hết thầy thuốc giỏi trong kinh thành, mà cả những danh y phương xa cũng được mời về. Vậy mà cuối cùng vẫn không cứu được Tần thị.
Tần thị nằm bệnh suốt gần một năm, chịu bao đau đớn rồi mới qua đời, Tô Cẩm Dao vì thế mà đau buồn rất lâu. Sở Nghị thường xuyên bầu bạn bên cạnh Tô Cẩm Dao, nên chuyện này hắn biết rõ. Nhưng chưa từng nghe nàng nói cái chết của mẫu thân có liên quan gì đến phụ thân nàng.
Trong lòng hắn tuy còn khúc mắc, nhưng lại như trút được gánh nặng, vì ít nhất bên cạnh Tô Cẩm Dao chưa từng có kẻ khác chen vào.
Hắn hiểu mình có phần ích kỷ, cũng biết bản thân dành cho Tô Cẩm Dao một thứ chấp niệm điên cuồng, nhưng hắn không dám để lộ, càng không dám nói rõ trước mặt nàng.
Vừa rồi thất thố trước mặt Thu Lan đã là điều không nên, Sở Nghị sợ lộ sơ hở, không dám ở lại trên núi lâu hơn, hiếm khi trời còn chưa tối đã rời đi.
Hắn sớm quay về kinh thành, sai người âm thầm điều tra chuyện cũ của Tô gia, đặc biệt là cái chết của Tần thị, mong tìm ra chút manh mối.
Nhưng người bên cạnh hắn đều từ Đại Sở tới. Tuy hiện tại Lương Kinh đã đổi thành Sở Kinh, quyền lực nằm trong tay bọn họ, nhưng vẫn còn nhiều chỗ ở đất này mà họ chưa thông thạo.
Chuyện khác thì có thể tra ra nhanh, nhưng những bí ẩn trong các gia tộc cựu thần Lương quốc, muốn moi ra ngay lập tức lại không dễ dàng gì.
Đám hạ nhân dò la hồi lâu, kết quả cũng chỉ là những điều Sở Nghị đã biết, chẳng có gì cho thấy cái chết của Tần thị có điều bất thường.
Sở Nghị tạm thời chưa dò ra manh mối, đành bảo hạ nhân tiếp tục điều tra, còn mình thì vẫn như trước, hễ có thời gian liền lên núi Quy Nguyên.
Tô Cẩm Dao lần trước thấy hắn sớm rời đi, còn ngỡ hắn đã nghĩ thông, sẽ không quay lại nữa. Nào ngờ mới được mấy hôm, hắn lại lần nữa xuất hiện trên núi.
Tô Cẩm Dao đã cạn kiên nhẫn, lập tức sai người đưa hắn vào.
“Ta đã nói sẽ không gả cho ngươi, ngươi nghe không hiểu sao?”
Sở Nghị cụp mắt, giọng cung kính: “A Cát chỉ cầu được ở lại bên tiểu thư, tiếp tục làm gia nô.”
Lại là câu này. Hai tháng nay Tô Cẩm Dao đã nghe hắn nói bao nhiêu lần như thế.
Nàng hiểu rõ hắn đang tính toán điều gì, cũng biết cứ khước từ như trước chẳng có ích gì. Vì thế khẽ cười, nói: “Ta không thiếu gia nô, chỉ thiếu một người hầu rửa chân.”
Thu Lan đứng bên nghe vậy liền rùng mình, liếc nhìn Sở Nghị, sợ hắn chịu không nổi nhục mà nổi giận.
Nào ngờ Sở Nghị chỉ lặng lẽ đứng dậy đi lấy chậu nước, rồi quỳ xuống bên chân Tô Cẩm Dao, cởi hài lụa dưới chân nàng ra.
Thấy hắn sắp cởi cả tất mỏng, Thu Lan hoảng hốt ngăn lại: “Tướng quân, tiểu thư chỉ nói đùa thôi, để ta làm cho.”
Tô Cẩm Dao cũng thoáng sững người, không ngờ Sở Nghị thật sự muốn rửa chân cho nàng. Nhưng nàng nhanh chóng cười lạnh, ánh mắt cũng lạnh lùng như giọng nói: “Cứ để hắn rửa.”
Thu Lan khựng người, ngẩng đầu nhìn nàng: “Tiểu thư...”
Nàng lúng túng vô cùng, không biết nên làm thế nào. Nghị đã nhẹ nhàng cởi bỏ đôi vớ, nâng niu đôi chân ngọc trong tay.