Thu Lan hoảng sợ lùi lại nửa bước, giọng run run: “Tướng quân... ngài làm sao vậy?”
Sở Nghị siết chặt nắm tay bên hông, đốt ngón tay trắng bệch vì lực. Hắn trầm giọng hỏi:
“Tiểu thư... mấy năm nay bên cạnh nàng từng có người khác không?”
Giọng nói trầm thấp khàn đặc, sắc mặt cũng đáng sợ không kém.
Thu Lan nghe xong lời ấy, nỗi sợ trong lòng phút chốc bị cơn tức giận lấn át.
“Tướng quân hỏi vậy là có ý gì? Mấy kẻ ở kinh thành đặt điều thêu dệt thì thôi đi, chẳng lẽ ngài cũng tin vào mấy lời đó? Nếu thực lòng nghĩ vậy, thì còn lên núi tìm tiểu thư làm gì?”
Nàng giận đến nghẹn họng, mở miệng định nói thêm vài câu, song nhớ đến thân phận mình, sợ lỡ lời làm tiểu thư gặp rắc rối, đành nhẫn nhịn, quay lưng bỏ đi.
Mấy ngày nay, tuy Tô Cẩm Dao luôn cự tuyệt Sở Nghị, nhưng Thu Lan vẫn cảm thấy vị Sở tướng quân này có tình có nghĩa, đối với tiểu thư lại chân thành, nên mới âm thầm giúp đỡ mấy lần. Không ngờ cuối cùng đổi lại chỉ là sự nghi ngờ và dò xét.
Thu Lan chỉ thấy mình nhìn lầm người, giận đến mức quay phắt người, bước đi thẳng.
Sở Nghị lúc này mới sực tỉnh, vội vươn tay giữ nàng lại.
“Là ai thêu dệt bịa đặt? Tiểu thư vừa mới nói với ta... nàng không tin nam nhân, nên ta mới hỏi một câu như vậy.”
Nếu không phải từng bị nam nhân khác tổn thương quá sâu, thì cớ gì nàng lại thốt ra lời như vậy?
Thu Lan đang định hất tay hắn ra, nghe vậy thì khựng lại.
“Ngài là vì chuyện đó nên mới hỏi sao?”
“Chẳng lẽ không phải?”
Thu Lan lúc này mới hiểu rõ, sắc mặt thoáng lúng túng.
“Ta còn tưởng... ngài cũng giống đám người ở kinh thành kia, chuyện đồn nhảm nhí gì cũng tin, cho rằng tiểu thư nhà ta ở đạo quán này...”
Câu sau quá khó nghe, Thu Lan không dám nói tiếp.
Nhưng Sở Nghị không phải kẻ ngốc, nghe đến đó đã hiểu được đôi phần.
Tô Cẩm Dao thông tuệ lại xinh đẹp, nên có không ít người ái mộ nàng. Những kẻ cầu mà không được, hoặc ôm lòng đố kỵ, sau khi nàng gặp chuyện thì chỉ mong được giẫm đạp một phen, chuyện bịa đặt chẳng thiếu điều ác độc nào.
Sở Nghị hiểu rõ con người Tô Cẩm Dao, đương nhiên không nghĩ nàng như thế. Hắn chỉ sợ sau khi mình rời đi, đã từng có kẻ khác bước vào cuộc đời nàng, chiếm lấy tình cảm mà lẽ ra thuộc về hắn.
Nghĩ đến đây, cơn ghen bùng lên như lửa cháy đồng cỏ, hắn hận không thể tìm được kẻ kia, lôi ra phanh thây xé xác.
Nhưng nhìn phản ứng của Thu Lan, dường như... hắn nghĩ sai rồi?
“Tiểu thư mấy năm nay... vẫn luôn sống một mình sao?”
Thu Lan gật đầu: “Tất nhiên rồi, ta ngày ngày ở bên tiểu thư, làm sao không biết?”
“Vậy... sao nàng lại nói ra những lời như thế?”
Thu Lan trầm ngâm giây lát, rồi đáp: “Có lẽ... liên quan đến lão gia? Hoặc cũng có thể là do chuyện của phu nhân?”
“Phu nhân?” Sở Nghị nhíu mày ngạc nhiên.
Thu Lan vẫn luôn gọi Ngụy thị là Ngụy phu nhân, còn “phu nhân” chính là chỉ Tần thị, mẹ ruột của Tô Cẩm Dao.
Nhưng Tần thị đã qua đời từ khi Tô Cẩm Dao mười hai tuổi, khi ấy nàng còn chưa bàn chuyện hôn nhân, bên cạnh càng không có bóng dáng nam nhân nào, sao lại nói những lời như hôm nay chỉ vì chuyện liên quan đến Tần thị?
Thu Lan nói: “Hai tháng trước, lúc đại nhân vừa mới hồi kinh, chẳng phải lão gia đã lên núi trước ngài một bước, muốn đón đại tiểu thư về phủ hay sao?”
“Khi ấy đại tiểu thư và lão gia có tranh cãi mấy câu, ta nghe nàng nhắc đến cái chết của phu nhân, dường như trong lòng có oán hận. Lão gia lại chẳng cãi lại được, nhìn bộ dạng như người có điều gì khuất tất.”
“Nhưng năm xưa lúc phu nhân mới qua đời, chính lão phu nhân đã đích thân đến kinh thành. Nếu thật sự có điều bất thường, với sự tinh tường và yêu thương con gái như thế, bà ấy không thể không phát hiện.”