Sở Nghị tạm thời biết thêm về bệnh tình năm xưa của Tô Cẩm Dao, nhưng vẫn chưa thật sự rõ ràng những chuyện liên quan đến tâm bệnh của nàng.
Hắn tranh thủ lên núi Quy Nguyên một chuyến, xem thử gần đây sức khỏe của Tô Cẩm Dao ra sao, bệnh cũ có tái phát hay không.
Tô Cẩm Dao đang ở trong phòng thì nghe nói hắn đến, đôi mày thanh tú cau lại: “Hắn rảnh rỗi đến vậy sao?”
Vì Thu Lan từng vụиɠ ŧяộʍ giao bệnh án của Tô Cẩm Dao cho Sở Nghị nên lúc này có chút chột dạ. Nàng không nói thay hắn bèn dè dặt hỏi: “Vậy tiểu thư có muốn gặp không? Nô tỳ sẽ truyền lời cho Sở tướng quân.”
Tô Cẩm Dao bực bội đặt quyển sách trong tay xuống: “Có truyền lời thì cũng chẳng ích gì, hắn bao giờ chịu đi ngay đâu?”
Lần nào cũng vậy, không dây dưa đến cùng thì không chịu rời núi. Dù nàng không gặp, hắn vẫn cứ nấn ná trên núi. Hôm thì ra thăm vườn sơn trà mới trồng, mai lại dạo quanh tiền viện đạo quán, đến cả A Hoàng cũng quen mặt hắn rồi, gặp hắn chẳng những không sủa mà còn vẫy đuôi mừng rỡ.
Tô Cẩm Dao càng nghĩ càng bực, nói: “Cho hắn vào đi, ta muốn nói cho rõ ràng.”
Thật ra suốt hai tháng qua nàng đã nói rất rõ rồi, nhưng Sở Nghị vẫn cố chấp không buông, cứ cách vài hôm lại tới.
Không biết còn tưởng rằng Đại Sở này trên dưới không còn nữ nhân nào nữa, nên hắn mới mãi vương vấn người cũ bảy năm trước.
Thu Lan lĩnh mệnh, ra ngoài gọi Sở Nghị, bảo rằng tiểu thư cho mời, có chuyện muốn nói.
Sở Nghị không cần đoán cũng biết Tô Cẩm Dao muốn nói gì, vẫn là mấy lời trước kia, khuyên hắn rời núi, quay về kinh, đừng đến nữa.
Hắn hiểu tính nàng, càng tranh luận thì nàng càng thêm giận, nên lần nào hắn cũng im lặng lắng nghe, hôm sau lại tìm cớ quay lại.
Quả nhiên, vừa bước vào cửa, Tô Cẩm Dao đã nói: “Tướng quân hẳn cũng đoán được ta muốn nói gì.”
Sở Nghị cúi đầu, vẫn như mọi khi, không đáp một lời.
Tô Cẩm Dao tiếp: “Ta không hiểu vì sao tướng quân lại cố chấp đến thế, nhất quyết muốn níu kéo một đoạn tình duyên đã đứt từ bảy năm trước. Nhưng có điều này, mong tướng quân hãy nhớ cho: ta chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân. Cả đời này ta vốn không định lấy chồng. So với việc uổng phí thời gian ở chỗ ta, chi bằng sớm tìm một người khác xứng đôi vừa lứa.”
Hai tháng nay, nàng đã nói vô số lời cự tuyệt, nhưng mấy câu này là lần đầu thốt ra.
Sở Nghị không khỏi nhíu mày, ngẩng đầu lên hỏi: “Vì sao?”
Hắn vẫn cho rằng Tô Cẩm Dao cự tuyệt chỉ vì không còn tình cảm với hắn, chỉ cần hắn kiên trì đủ lâu, nàng sẽ hồi tâm chuyển ý.
Thế mà, giờ nàng lại nói... nàng vốn không muốn lấy chồng?
Nghe như thể đã tuyệt vọng với chuyện nam nữ, bởi vậy mới không mảy may lay động trước tấm chân tình của hắn.
Tô Cẩm Dao mỉm cười, giọng nói nhàn nhạt pha chút lạnh lẽo: “Bởi vì ta không thể tin được nam nhân. Các ngươi... chính là thứ không đáng tin nhất trên đời này.”
Câu nói này đâm thẳng vào lòng ngực Sở Nghị, tim hắn như bị một nhát búa nặng nề nện xuống, đau đến nghẹt thở.
Những lời Tô Cẩm Dao nói sau đó, hắn căn bản không nghe rõ, thậm chí bản thân rời khỏi phòng bằng cách nào, hắn cũng chẳng nhớ rõ. Mãi đến khi Thu Lan gọi mấy tiếng, hắn mới dần định thần, ngẩng đầu lên.
“Tướng quân chuẩn bị xuống núi sao? Ta...”
Thu Lan còn chưa nói hết câu, đã bị vẻ mặt đáng sợ của hắn dọa cho nín bặt. Chỉ thấy sắc mặt Sở Nghị trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu, như thể đang dằn nén một cơn xúc động mãnh liệt khó thể khống chế, gương mặt bởi vậy mà trở nên vặn vẹo.