Chương 8.2: Bệnh án cũ

Sở Nghị không quan tâm chuyện ầm ĩ của Tô gia, lúc này hắn chỉ để tâm đến thân thể của Tô Cẩm Dao, muốn điều tra vì sao nàng lại mắc bệnh tim, và có thể trị tận gốc hay không.

Nhưng từ phía Tô gia lại chẳng tra được gì, bất đắc dĩ, hắn đành sai người đến hỏi Thu Lan. Theo lời Ngụy thị, mấy năm nay đều do Tần gia chăm sóc Tô Cẩm Dao, mà Thu Lan là người của Tần gia, rất có thể chính nàng là người mời đại phu khi ấy. Biết đâu nàng còn giữ lại bệnh án năm xưa.

Nhưng nguyên nhân thật sự khiến Tô Cẩm Dao phát bệnh, e là không thể tìm hiểu trong chốc lát.

Người được Sở Nghị sai đi lập tức lên núi trong đêm, đến ngày hôm sau đã quay về. Hắn báo lại, năm đó là Tần lão phu nhân đích thân lên kinh, mời đại phu khám bệnh cho Tô Cẩm Dao. Thu Lan cũng đi theo khi ấy rồi được giữ lại chăm sóc.

Bệnh án quả thật có lưu lại, giao tận tay Sở Nghị. Đáng tiếc, vị đại phu khám cho Tô Cẩm Dao năm ấy tuổi tác đã cao, mấy năm trước đã qua đời.

Không tìm được đại phu năm đó, bản thân Sở Nghị cũng không hiểu y lý, đành mang bệnh án đến cho thái y tin cậy nhất xem qua.

Sau khi thái y xem xong, nói mấy lời khiến sắc mặt hắn xanh mét, gân xanh trên cổ giật giật lộ rõ.

Tô Cẩm Dao từ nhỏ tuy được nuông chiều yêu thương, nhưng tuyệt không phải tiểu thư yếu đuối được nuôi trong nhung lụa. Nàng tinh thông cầm kỳ thư họa, giỏi cả cưỡi ngựa bắn tên. Một tay thư pháp từng được ân sư tiên đế là Khâu lão tiên sinh đích thân khen ngợi. Trong sân huấn luyện mã cầu, ngay cả Chu đại tướng quân cũng từng bại dưới tay nàng.

Sở Nghị từ nhỏ đã hầu hạ trong Tô gia, về sau còn nảy sinh tình ý với nàng, hắn so với bất kỳ ai khác thì hiểu nàng hơn cả.

Tô Cẩm Dao luôn khoẻ mạnh, hiếm khi nhiễm bệnh. Trước khi Sở Nghị rời kinh, suốt mấy năm liền nàng không hề mắc bệnh, ngay cả một trận phong hàn cũng không có.

Thế nhưng, từ những bệnh án mà Thu Lan đưa, có thể thấy nàng từng lâm bệnh nặng một lần trên núi Quy Nguyên, phải tịnh dưỡng gần một năm mới hồi phục.

Thái y xem xong bệnh án liền nói với hắn, Tô Cẩm Dao vốn có sẵn bệnh tim, nhưng lại bị phong hàn xâm nhập mà không được chữa trị kịp thời, khí hàn nhập thể, mới khiến bệnh trở nặng đến mức không dậy nổi. Nhưng điều khiến người ta giật mình hơn cả, nguyên nhân trọng yếu nhất là vì nàng... thiếu ăn.

Thái y chỉ vào một hàng chữ trên bệnh án, nói: “Vị Ngô đại phu này tuy viết có phần vòng vo, nhưng vẫn thấy rõ ý tứ. Đại tiểu thư Tô gia khi ấy bệnh tình trầm trọng, một phần vì bệnh tim và phong hàn, nhưng mặt khác... là vì đói.”

Một người nằm liệt giường lâu ngày, không được chăm sóc hay trị liệu, hạ nhân bên cạnh lại lơ là vô trách nhiệm, ngay cả bữa ăn còn không được bảo đảm thì lấy gì mà dưỡng bệnh?

Thái y theo hầu bên cạnh Sở Huyên đã lâu, từng chứng kiến không ít phong ba. Liếc mắt một cái là đã nhìn ra đầu mối, không khỏi thở dài, lắc đầu cảm thán.

Hắn và Sở Nghị có giao tình, biết hắn thật lòng xem trọng Tô đại tiểu thư kia, liền hỏi: “Ngươi xác định đây thật là bệnh án của Đại tiểu thư Tô gia năm đó?”

Sở Nghị không đổi sắc mặt, gật đầu, hàm răng cắn chặt, vẻ mặt lạnh như sương.

Thái y nghiêm nghị nói: “Nếu thật là nàng, vậy ta xin nói thẳng: những người ở bên cạnh nàng khi ấy... chỉ e là muốn nàng chết đói.”

Nếu bản thân Tô Cẩm Dao có bệnh về tiêu hóa, ăn không vô, thì điều ấy sẽ viết rõ trên bệnh án. Nhưng bệnh án này hoàn toàn không cho thấy bệnh lý như vậy, điều đó chứng tỏ bệnh trạng của nàng là do bị bỏ đói.

“Nhưng... có một điểm ta không hiểu lắm.” Thái y nói: “Nếu Tô gia bất mãn vì chuyện giữa nàng và ngươi năm xưa, muốn nàng chết để diệt trừ hậu họa, vậy thì cứ lấy danh nghĩa thanh lý môn hộ mà thẳng tay trừ khử, không phải xong rồi sao? Dẫu sao cũng là người trong nhà, lẽ ra phải cho nàng một cái chết dứt khoát. Cớ sao lại dùng thủ đoạn độc ác thế này với chính con ruột mình?”

Thời loạn đói kém, cảnh người bán con mà ăn chẳng hiếm. Một khi đói đến mức tận cùng, lòng người cũng hoá điên dại.

Sở Nghị nay đã là trọng thần Đại Sở, nhưng năm xưa, hắn cũng chỉ là một tên gia nô mà thôi.

Nếu Tô gia cho rằng việc Tô Cẩm Dao thất tiết với hắn là nỗi ô nhục hủy hoại danh dự dòng họ, thì thẳng tay dìm nàng xuống nước hay cho uống độc dược cũng là chuyện có thể làm. Sau đó chỉ cần tìm cớ nói nàng mắc bệnh hiểm mà qua đời, thiên hạ dù có lời đồn đại cũng chỉ là phong thanh, chẳng ai truy xét tới cùng.

Nhưng bọn họ lại chọn cách giày vò nàng từng ngày, dùng thủ đoạn vừa độc ác vừa hao tâm tổn trí.

Ngực Sở Nghị phập phồng, hai mắt đầy tơ máu, cơn giận cuộn trào đến cực điểm.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, giọng nói gần như gằn ra từ kẽ răng: “Vì bọn họ không dám.”

Ngụy thị từng nói Đại tiểu thư phát bệnh là do không hợp khí hậu, lời này rõ ràng là lời dối trá.

Nhưng có một điều bà không nói sai, Tô Cẩm Dao không chỉ là Đại tiểu thư Tô gia, mà còn là ngoại tôn nữ của Tần lão phu nhân.

Tô gia có được thế lực như hôm nay, phần lớn là nhờ vào sự nâng đỡ của Tần gia. Mẫu thân của Tô Cẩm Dao chính là tiểu nữ nhi mà Tần lão phu nhân thương yêu nhất. Cũng bởi vậy, sau khi Tần thị qua đời, toàn bộ tình thương của bà đều dồn hết lên người cháu ngoại này.

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nỗi đau ấy không gì có thể khỏa lấp. Tần lão phu nhân gửi gắm toàn bộ tưởng niệm với con gái vào Tô Cẩm Dao. Mỗi năm đều phải cho người đưa nàng về Nghi Châu ở một thời gian, tận tay chăm sóc, lưu luyến mãi mới đưa nàng trở lại kinh thành.

Tô Cẩm Dao dẫu có phạm vào tội tày trời, Tô Thường An cũng tuyệt chẳng dám vô thanh vô thức dìm nàng xuống nước, lại càng không dám hạ độc thủ gϊếŧ người diệt khẩu.

Chỉ cần Tần lão phu nhân còn sống một ngày, ông tuyệt đối không dám đoạt mạng Tô Cẩm Dao.

Nếu Tô Cẩm Dao chết không minh bạch, mà bị Tần lão phu nhân phát hiện ra chút manh mối nào, với tính tình luôn che chở người thân của bà, Tô gia từ trên xuống dưới đừng hòng có ngày yên ổn.

Cho nên bọn họ không dám trực tiếp ra tay, chỉ có thể thừa lúc Đại tiểu thư lâm bệnh mà chèn ép nàng, không cho trị liệu, cắt xén phần ăn uống, từng ngày dày vò, để nàng tự mình bệnh chết, đói chết.

Đến khi nàng chết rồi, lại nói rằng nàng vì bệnh quá nặng, ăn không vô mà lả đi, không ai phản bác được.

Sở Nghị quả thực không dám tưởng tượng, khoảng thời gian ấy Tô Cẩm Dao đã phải chịu đựng thế nào.

Nếu không có Tần lão phu nhân kịp thời tới kinh, nàng liệu có còn sống trên đời, hay đã thành nắm xương trắng lạnh lẽo giữa rừng núi?

Thái y vỗ vai trấn an: “Mọi việc đã qua rồi, ngươi không cần quá tức giận mà tổn hại thân thể. Vả lại, Tô lão gia chỉ đang giữ một chức quan nhàn tản ở Lại Bộ, bệ hạ chẳng qua nể mặt ngươi coi trọng Tô Đại tiểu thư nên chưa động đến vị ấy. Nếu ngươi thật sự muốn báo thù cho nàng, chẳng phải chỉ một câu là đủ?”

Nhưng sắc mặt Sở Nghị vẫn lạnh băng, cơn giận chưa hề tan đi, chỉ gằn giọng hỏi: “Vậy bệnh của tiểu thư, có thể chữa tận gốc hay không?”

Thái y nhìn kỹ lại bệnh án, trầm ngâm nói: “Cái này... khó mà nói. Dù sao ta cũng chưa từng trực tiếp xem mạch cho người bệnh. Hơn nữa những ghi chép ngươi mang đến đã là chuyện của mấy năm trước. Những năm gần đây, Tô đại tiểu thư nghỉ ngơi ra sao, dưỡng bệnh đến đâu, ta đều không rõ.”