Chương 8.1: Bệnh án cũ

Đêm đó, cả Tô phủ từ trên xuống dưới đều không thể yên giấc. Sau khi Sở Nghị rời đi, Tô Thường An cùng Ngụy thị lập tức đóng cửa tranh cãi, suýt nữa còn xô xát.

Tô Thường An oán trách Ngụy thị không chu toàn, đến cả chuyện Tô Cẩm Dao mang bệnh từ khi nào cũng chẳng hay biết.

Ngụy thị vốn đã nghẹn một bụng tức. Giờ Sở Nghị đi rồi, còn gì phải nhịn, liền cãi lại: “Ông là cha ruột mà còn không biết gì, lại quay sang trách kế mẫu như ta?”

Tô Thường An bị chặn họng, mặt đã đỏ vì bị Sở Nghị chất vấn khi nãy, giờ lại càng thêm khó coi.

“Công việc trong phủ đều giao cho bà xử lý! Mấy đứa nhỏ cũng do bà chăm lo! Nếu đổi lại là Cẩm Văn chúng nó sinh bệnh, đừng nói là mấy năm, chỉ sợ vừa mới phát sốt, hôm sau bà đã biết rồi!”

“Phải! Cẩm Văn là con ruột ta sinh, ta thiên vị thì sao? Trước kia ông cũng nâng Tô Cẩm Dao trong lòng bàn tay, sủng đến mức vô pháp vô thiên đấy thôi? Lúc ấy Cẩm Văn, Cẩm Di phải trải qua những ngày tháng thế nào, ông còn nhớ rõ không? Giờ ta...”

“Đủ rồi!” Tô Thường An tức giận quát lớn, ngắt lời bà: “Những lời này bà định lặp đi lặp lại đến bao giờ nữa? Ngày trước ta có bạc đãi Cẩm Văn, Cẩm Di thì sao? Những gì có thể bù đắp, ta đều đã bù đắp. Bà còn muốn gì nữa?”

“Nếu không phải sau khi bà vào cửa một mực thiên vị hai đứa Cẩm Văn, Cẩm Di, thì Cẩm Dao có đến mức trở mặt với ta thế này không? Lúc mới vào phủ, rõ ràng bà đã hứa với ta là sẽ đối xử tử tế với nó, sẽ chăm lo cho nó thật tốt!”

“Ta chẳng đã đối xử tốt với nàng rồi sao? Ta có bạc đãi nàng ăn uống thứ gì đâu?” Ngụy thị ngẩng cổ phản bác: “Ta vào phủ khi nàng mười ba tuổi, tận tâm tận lực lo liệu việc trong nhà từ lớn đến nhỏ, chưa từng vì nàng không phải do ta sinh ra mà bạc đãi gì. Nhưng nàng thì sao? Suốt ngày bày cái bộ dạng Đại tiểu thư, chẳng coi ai ra gì thì cũng thôi, lại còn chèn ép Cẩm Văn, Cẩm Di, dựa vào cái gì chứ? Nữ nhi của Tần thị là con vợ cả của Tô gia, lẽ nào con ta thì không phải?”

“Ông trách ta, sao không trách chính ông dạy ra một đứa con như thế? Ông sủng nàng đến vô pháp vô thiên, không biết quy củ, chẳng kính trọng trưởng bối, chỉ biết đòi hỏi, đòi hỏi hết cái này đến cái kia!”

“Tô gia nuôi nàng hơn mười năm, muốn gì có nấy, mọi thứ từ ăn, mặc, ở, đi lại đều là tốt nhất. Thế mà kết cục thế nào? Vì không muốn tiến cung, nàng lại làm ra chuyện nhơ nhớp với một tên gia nô! Không chỉ tự huỷ danh tiếng của mình, mà còn liên luỵ đến cả hôn sự của Cẩm Văn và Cẩm Di!”

“Với loại tiểu tiện nhân như vậy, ta...”

“Câm miệng!” Tô Thường An nghe đến hai chữ cuối cùng liền giận đến tím mặt.

“Không được phép nói Chiêu Chiêu như vậy! Chiêu Chiêu... nàng không phải như thế!”

Nói đến đây, giọng Tô Thường An đã có phần nghẹn ngào, thần sắc trên mặt chẳng rõ là giận dữ hay bi thương.

“Chiêu Chiêu... nàng thông minh, lanh lợi, ngay cả Khâu lão tiên sinh cũng từng khen ngợi. Trước kia...”

Ông nghẹn lời hồi lâu, câu tiếp theo chẳng thể thốt ra, cuối cùng chỉ tay vào mặt Ngụy thị mà quát: “Đều là tại bà! Ngay từ khi Sở quân mới vào kinh, ta đã nói phải đón Chiêu Chiêu trở về, là bà không đồng ý! Nếu khi đó đem nàng đón về phủ, giờ sao đến nỗi rối ren thế này?”

Khi ấy, Sở quân thế như chẻ tre, đánh thẳng vào kinh đô Đại Lương. Tuy Tô gia ở Lương Kinh bị giam lỏng, không thể tự do ra vào, nhưng muốn đón Tô Cẩm Dao về vẫn không phải việc không thể.

Đạo quán trên núi Quy Nguyên tuy ít người lai vãng, nhưng rốt cuộc cũng là nơi rừng núi hiểm trở. Tô Thường An lo sợ quân nhân rối loạn gây hại đến nàng, muốn đưa nàng về phủ. Ông nghĩ dù có chết, ít nhất cũng chết cùng người thân, không để đứa con gái mình từng sủng ái nhất chết thảm ở núi hoang.

Thế nhưng Ngụy thị nhất quyết không chịu. Bà nói trong dân gian đồn rằng Sở quân kỷ luật nghiêm minh, sẽ không gϊếŧ hại bừa bãi. Dù cho kinh thành có thất thủ, chưa chắc cả nhà họ sẽ bị gϊếŧ.

Lúc ấy, dân kinh thành khó khăn lắm mới ngừng bàn tán về Tô Cẩm Dao, gần như đã quên Tô gia từng có một người như nàng. Nếu lúc đó đón nàng trở về, cho dù sau này bình an, có thể tìm cớ đưa nàng đi nơi khác, thì cũng sẽ khiến đám quyền quý, thế gia vọng tộc nhớ lại chuyện Tô gia từng có một nữ tử thất tiết, ô uế danh môn.

Không chỉ người Đại Lương, ngay cả quan viên Sở quốc mới nhập kinh cũng sẽ biết. Đến lúc ấy, Tô gia còn mặt mũi nào trong chốn kinh thành nữa?

Khi đó, bọn họ vẫn chưa biết vị Sở tướng quân đang theo bên cạnh Sở đế chính là gia nô năm xưa. Cuối cùng, ý định đón Tô Cẩm Dao trở về cũng bị dập tắt.

Nếu không phải vì điều đó, nói không chừng ngày đầu tiên Sở Nghị đến Tô gia, đã có thể gặp lại Tô Cẩm Dao rồi.

Ngụy thị bị tiếng quát giận dữ của Tô Thường An làm cho hoảng sợ, nhất thời không dám mở miệng. Nhưng nghe đến đoạn ấy, bà lại không nhịn được mà cười nhạo.

“Oán ta?” Bà vừa nói vừa cười, tiếng cười như phát điên.

“Phải, ta không muốn đón nó về! Ta không muốn thấy nó, không muốn nó xuất hiện trong Tô gia nữa! Nhưng ông là cha ruột, cuối cùng cũng chẳng phản đối gì.”

“Ông suốt ngày miệng nói muốn đón nó về, nhưng đến khi ta nói nếu nó chết trên núi thì không còn ai biết Tần thị rốt cuộc chết thế nào, ông liền im bặt, không nói thêm lời nào nữa!”

“Giờ thì bày ra dáng vẻ từ phụ thương con xót con, nhưng bảy năm trước ông đã làm gì? Bảy năm qua ông đã làm gì?”

“Vì sao bảy năm nay ông chưa từng dám tìm gặp nó? Vì sao khi ta phản đối thì ông cũng không dám cử người đón? Chẳng phải trong lòng ông cũng giống ta, đều mong nó chết quách đi cho xong sao?”

“Câm miệng!” Tô Thường An giận đến tê tâm liệt phế, môi run bần bật, tay phải giơ cao lên.

Ngụy thị chỉ chớp mắt một cái, rồi lại ngẩng cao đầu, ánh mắt căm tức nhìn lại, không chịu nhún nhường.

Mấy năm nay Hai người không hiếm lần tranh cãi, nhưng chưa từng có lần nào căng thẳng đến vậy. Trong mắt cả hai đều vằn lên tơ máu.

Cuối cùng, tay Tô Thường An vô lực buông xuống, bước mấy bước sang bên, rồi sụp xuống trên ghế, miệng lẩm bẩm: “Là ta sai... tất cả đều là ta sai...”

Từ đầu đến cuối... ông đã sai rồi.