Chương 1.2: Bảy năm

Ngụy thị đảo mắt nhìn nàng từ đầu đến chân. Dù trong lòng vẫn ghét bỏ, nhưng bà ta không thể không thừa nhận, Tô Cẩm Dao đúng là thừa hưởng dung mạo tuyệt sắc của mẫu thân Tần thị năm xưa.

So với bảy năm trước, vóc dáng và khuôn mặt Tô Cẩm Dao nay đã trưởng thành, khác biệt hoàn toàn. Bất kể là ngũ quan hay thân hình đều nảy nở rực rỡ. So với dáng vẻ thiếu nữ mười sáu tuổi năm nào, nay nàng càng thêm kiều diễm mặn mà. Cần cổ thon dài, xương quai xanh mảnh mai như ngọc khắc, dáng người uyển chuyển đầy cuốn hút, vòng eo thon nhỏ đủ một tay ôm trọn. Dù nàng chỉ khoác lên người một tấm áo đạo bào đơn sơ, cũng không che giấu nổi phong tư khuynh thành.

Ngụy thị vẫn luôn chán ghét đứa con gái mà nguyên phối của Tô Thường An để lại, nhưng vì tình thế hiện tại, bà ta đành phải nén giận, miễn cưỡng mở lời: “Ta tới đón ngươi về nhà.”

Lời bà ta vừa dứt, không chỉ Thu Lan kinh ngạc, mà ngay cả Tô Cẩm Dao cũng ngẩn người.

Sau khi định thần, nàng cười nhạt: “Về nhà? Là nhà nào?”

Tào ma ma thấy sắc mặt Ngụy thị sa sầm, liền vội vàng đứng ra hòa giải: “Ôi, đại tiểu thư, sao ngài lại nói vậy? Còn có thể là nhà nào nữa, đương nhiên là Tô gia!”

Tô Cẩm Dao càng cười lớn hơn. Mãi một lúc lâu sau mới dừng lại, dứt khoát thốt ra hai chữ: “Không về!”

“Cái này...”

Tào ma ma không ngờ nàng chưa hỏi lý do đã thẳng thừng từ chối, bà ta nhất thời luống cuống không biết mở lời ra sao. Bà nhìn sang Tô Cẩm Dao, rồi lại nhìn về phía Ngụy thị.

Thấy Ngụy thị mặt mày lạnh tanh, gật đầu ra hiệu, Tào ma ma vội nặn nụ cười tươi giải thích: “Đại tiểu thư, lần này chúng ta mời ngài về là có chuyện tốt! Hôm qua Sở đế nhập kinh, bên cạnh ngài còn có một vị đại tướng quân. Sở đế tín nhiệm, sủng ái vị tướng quân này như huynh đệ...”

“Sáng nay, vị này đến Tô gia, nói là muốn gặp tiểu thư. Đáng tiếc lúc ấy ngài không có trong phủ, cho nên... cho nên chúng ta mới đến đây đón ngài.”

Thu Lan đứng một bên, nghe đến đây thì nổi giận, bước ra quát lớn: “Các ngươi xem tiểu thư chúng ta là gì vậy? Khi không có việc thì vứt nàng vào đạo quán rách nát này, mặc kệ sống chết. Đến mùa đông lạnh cắt da cắt thịt cũng chẳng cho nổi một chiếc áo ấm. Đến khi có chuyện cần lại chạy tới vồn vã đón về, các ngươi xem nàng như đồ vật, muốn đưa đi gặp ai thì đưa chắc? Thật quá coi thường người khác!”

“Ngươi thì biết cái gì! Chuyện này là...”

“Không quen! Không gặp!”

Tào ma ma còn chưa kịp nói xong, đã bị giọng nói lạnh nhạt của Tô Cẩm Dao cắt ngang.

Ngụy thị bật ra một tiếng cười khẩy, ánh mắt mang theo vẻ mỉa mai sâu cay: “Không quen à? Lạ thật đấy, rõ ràng hai người quen biết từ lâu rồi mà.”

Tô Cẩm Dao quay sang nhìn Ngụy thị. Nhìn gương mặt giống hệt Tần thị năm xưa, lại thêm mối hận cũ trong lòng chưa nguôi, lòng đố kỵ của Ngụy thị trỗi dậy như cỏ dại mọc sau mưa, bà ta càng không kiêng dè mà buông lời chua chát độc địa: “A Cát? Ngươi còn nhớ không? Chính là cái đứa gia nô năm xưa dan díu với ngươi trong phủ đó.”

“Hắn bị đuổi khỏi kinh thành, lang bạt khắp nơi. Chẳng biết bằng cách nào lại quen biết và kết nghĩa huynh đệ với Sở đế, còn được ban họ Sở. Giờ người ta đã trở thành đại tướng quân Sở quốc. Người muốn gặp ngươi lần này chính là hắn đó.”

“Hiện giờ hắn phất lên rồi! Leo được cành cao như Sở đế, xem như không uổng công năm xưa ngươi bất chấp thân phận, thậm chí chẳng màng đến danh tiết của một tiểu thư khuê các mà che chở cho hắn.”

Thu Lan tái mặt, lập tức quay đầu nhìn về phía tiểu thư nhà mình.

Tô Cẩm Dao im lặng thật lâu, không phải không thể phản bác, mà là nhất thời quên cả cách mở miệng.

Tên “A Cát” kia vừa vang lên đã như ngọn sóng kéo trí nhớ nàng về tận bảy năm trước. Khi đó nàng còn là đại tiểu thư Tô gia, kiêu ngạo phóng túng, ngạo mạn khinh đời. Người đến cầu hôn nàng có thể xếp hàng từ thành nam sang thành bắc, đến mức bậc cửa Tô gia cũng bị giẫm thấp đi một đoạn. Thế nhưng nàng không để mắt đến ai, mà chỉ thích một gia nô trong phủ.

Năm đó, vì người ấy, Tô Cẩm Dao sẵn sàng bỏ cả tính mạng. Thế nhưng, bảy năm trôi qua, khi bất chợt nghe lại tên hắn, nàng chỉ cảm thấy xa xăm và lạ lẫm, như thể tất cả những gì đã xảy ra khi xưa chỉ là một giấc mộng.

Bảy năm... thời gian đủ dài để thay đổi quá nhiều điều, kể cả tình cảm.

Thấy Tô Cẩm Dao vẫn không lên tiếng, Ngụy thị không buồn phí lời nữa, bèn quay sang phân phó hạ nhân: “Các ngươi lập tức chải đầu, thay y phục cho đại tiểu thư, rồi đưa nàng về phủ.”

Đám hạ nhân lập tức vâng dạ, rồi tiến lên định đỡ nàng vào phòng thay đạo bào bằng một bộ xiêm y lộng lẫy để đưa về kinh thành.