Hắn vừa dứt lời, Tô Thường An biến sắc, hỏi lại: “Bệnh tim?”
Sở Nghị nhíu mày: “Sao? Ngươi không biết?”
Tô Thường An bị hỏi đến nghẹn lời, cổ họng khựng lại: “Ta...”
Ông định giải thích, nhưng lại chẳng biết nên giải thích thế nào. Cổ họng như bị ai nhét than nóng, nghẹn đắng đến khó thở, nói chẳng nên lời.
Không thể tìm được lý do hợp tình hợp lý, ông chỉ đành hổ thẹn nói: “Ta quả thực không biết.”
Nói rồi sợ Sở Nghị nổi giận, vội vàng nói thêm: “Nhưng mẫu thân nàng... Ngụy thị hẳn là biết. Mấy năm nay việc trong nhà đều do Ngụy thị quán xuyến, để ta cho người đi hỏi bà ấy.”
“Không cần phái người đi hỏi.” giọng Sở Nghị đã không còn ôn hòa như trước: “Gọi bà ấy đến đây, ta muốn hỏi cho rõ ràng.”
Tô Thường An là phụ thân ruột của Tô Cẩm Dao, vậy mà đến bệnh tình của con gái cũng không biết được, còn có thể trông cậy gì vào một kế mẫu như Ngụy thị, vốn không thân thiết gì với Đại tiểu thư.
Sở Nghị vốn không tin tưởng gì Ngụy thị, sợ bà nói lời gian dối, bèn dứt khoát cho gọi người đến đối mặt chất vấn.
Để phòng hạ nhân bên người Tô Thường An mật báo trước cho Ngụy thị, hắn không để bọn họ đi gọi người, mà sai hạ nhân thân tín của mình ra ngoài, lệnh cho họ đến mời Ngụy thị tới.
Ngụy thị lúc đó đã nghỉ ngơi, đang mơ màng lại bị người đánh thức, nghe nói là Sở Nghị có chuyện muốn hỏi, liền nổi trận lôi đình, giận dữ mắng: “Xuất thân nô tài thì mãi là nô tài! Chẳng có chút quy củ nào! Nửa đêm canh ba mà tùy tiện đến cửa cũng đành, vậy mà còn dám kêu đương gia chủ mẫu phải đến gặp hắn?”
“Lão gia đâu? Lão gia không ngăn hắn lại sao?”
Hạ nhân ngượng ngùng đáp: “Lão gia cũng đang ở đó.”
Nếu thật dám ngăn, còn cần sai người tới mời bà sao?
Ngụy thị thầm mắng Tô Thường An vô dụng, nhưng chỉ đành thay xiêm y đi qua, vừa bước vào cửa còn cố gắng nặn ra nụ cười giả lả.
“Lão gia! Sở...”
Chưa kịp chào hỏi xong, đã bị Sở Nghị cắt ngang: “Ta hỏi ngươi, chuyện Đại tiểu thư bị bệnh tim, ngươi có biết không?”
Ngụy thị sững người: “Bệnh tim? Bệnh tim gì cơ?”
Sở Nghị vốn đã nén giận, vừa nghe bà ta đáp như vậy, sắc mặt càng thêm trầm xuống, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt thành quyền.
Tô Thường An nóng lòng thoái thác trách nhiệm, liền lớn tiếng quở trách: “Cẩm Dao đã mắc bệnh nhiều năm, sao bà lại không biết? Việc trong nhà chẳng phải đều do bà quán xuyến hay sao!”
Ngụy thị vừa bước vào còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị Sở Nghị chất vấn, lại bị Tô Thường An quát tháo, nhất thời không kịp phản ứng, tức đến mức suýt không nhịn được, muốn trở mặt với Tô Thường An trước mặt Sở Nghị.
Nhưng lúc này có cãi cũng vô ích, Ngụy thị đành nén giận, cố giữ vẻ ôn hòa đáp: “Chẳng phải Cẩm Dao lúc mới lên núi Quy Nguyên từng bị bệnh một trận sao? Nhưng sau đó chẳng phải đã khỏe lại rồi ư? Ta cũng chưa từng nghe Thu Lan nói gì về bệnh tim cả.”
“Hơn nữa, mấy ngày trước ta còn lên núi thăm nàng, thấy tinh thần nàng vẫn rất tốt, sắc mặt hồng hào, chẳng giống người mắc bệnh chút nào. Vậy mà bây giờ lại nói nàng mắc bệnh tim đã nhiều năm, chuyện này... chuyện này sao mà...”
Bệnh gì mà lại kéo dài nhiều năm, vậy mà vẫn có sức cãi nhau với ta, còn đánh ta? Như thế có khác gì người khoẻ mạnh?
Sở Nghị lại chú ý đến chính câu đầu tiên của nàng: “Ngươi nói tiểu thư vừa mới lên núi Quy Nguyên đã phát bệnh?”
Ngụy thị tự mình nói ra, tất nhiên không thể lập tức chối bỏ, đành đáp: “Đúng vậy.”
Nói xong sợ hắn truy hỏi tới cùng, bà liền vội vàng giải thích: “Chỉ là chưa quen khí hậu, đổi chỗ ở nên sinh bệnh chút thôi, mấy hôm sau đã khỏe lại rồi.”
Nhưng Sở Nghị đâu dễ buông tha như vậy, tiếp tục truy vấn: “Vậy khi ấy đại phu nào đến khám? Có lưu lại bệnh án không?”
Ngụy thị nghẹn lời.
Làm gì có đại phu hay bệnh án nào! Khi đó bà còn mong Tô Cẩm Dao chết bệnh trên núi thì càng tốt, căn bản chẳng hề cho người mời đại phu.
Trong lòng rối loạn trong thoáng chốc, bà lập tức nghĩ ra lời đối phó, bật cười ha hả: “Tướng quân không biết đấy thôi, Cẩm Dao không chỉ là Đại tiểu thư Tô gia, mà còn là ngoại tôn nữ của Tần lão phu nhân. Lão phu nhân thương yêu nàng hết mực.”
“Kể từ khi nàng lên núi Quy Nguyên, Tần lão phu nhân vẫn không yên lòng, tự mình phái người chăm sóc nàng, không cho chúng ta can dự. Ngay cả Thu Lan cũng là người Tần gia phái đến, vốn chẳng phải người Tô gia.”
Bà muốn biện minh rằng bản thân không rõ tình trạng của Tô Cẩm Dao là có lý do, vì mọi chuyện đều bị người Tần gia nắm, chẳng cho Tô gia nhúng tay, cũng chẳng truyền đạt lại tin tức gì.
Nghe đến đó, sắc mặt Sở Nghị càng lúc càng lạnh: “Ý ngươi là, trong suốt bảy năm qua, đều là người Tần gia chăm sóc Đại tiểu thư? Tô gia các ngươi chẳng màng đến nàng, để mặc nàng trên núi bảy năm, chưa từng hỏi han?”