Tại Tô phủ, Tô Thường An đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì nghe hạ nhân đến báo Sở tướng quân đến.
Ban ngày, Sở Nghị từng ghé qua một chuyến, nhưng không vào gặp ai, chỉ lấy đi một bộ y phục từ chỗ hạ nhân Tô gia rồi rời đi. Lúc ấy, hạ nhân không hiểu sự tình, sau mới đem việc này bẩm báo với Tô Thường An, ông nghe xong liền hiểu ra.
Sở Nghị làm vậy là muốn mặc xiêm y của hạ nhân để gặp Tô Cẩm Dao, không nề hà việc giả làm gia nô chỉ mong nàng nhớ lại tình nghĩa năm xưa giữa hai người.
Tô Thường An nghe tin, nửa mừng nửa lo. Mừng vì Sở Nghị tình thâm nghĩa trọng đối với Tô Cẩm Dao, lo vì nếu cứ như vậy mãi, e rằng một ngày nào đó Sở Nghị sinh mệt mỏi. Hiện tại yêu bao nhiêu, tương lai sẽ chán ghét bấy nhiêu.
Ông không hiểu vì sao Sở Nghị nửa đêm canh ba lại đến, nhưng người đã đến thì không thể không gặp, đành vội vàng thay y phục, chuẩn bị ra tiền viện nghênh tiếp.
Ngụy thị vừa giúp ông chỉnh y phục, vừa lẩm bẩm: “Sở tướng quân cũng thật là, sao lại chẳng kiêng nể gì cả? Nửa đêm thế này mà cũng đến cửa bái phỏng, người không biết còn tưởng trong nhà có đại sự gì nghiêm trọng.”
Tô Thường An cười khổ: “Với hắn mà nói, việc của Cẩm Dao chính là chuyện đại sự. Huống chi... hiện tại hắn đâu cần nói đến lễ nghi phép tắc nữa.”
Ngày trước, hắn chỉ là một gia nô của Tô gia, từng lời nói hành động đều phải tuân theo quy củ của Tô gia. Gia chủ nói một, hắn đâu dám làm hai. Đừng nói là nửa đêm vì chuyện riêng của mình mà quấy rầy gia chủ, chỉ cần có chút vô lễ với gia chủ thôi cũng đã phải chịu phạt nặng.
Nhưng nay, hắn là cận thần của thiên tử, là huynh đệ kết nghĩa với Hoằng An Đế. Ngoài Hoằng An Đế ra, trong thiên hạ chỉ có Tô Cẩm Dao mới có thể khiến hắn giữ chút quy củ. Còn những người khác trong Tô gia...
Tô Thường An thở dài, chỉnh lại quan bào cho ngay ngắn, lòng đầy thấp thỏm, bước về phía tiền viện.
Ông thật sự không muốn gặp Sở Nghị. Vừa thấy hắn, trong lòng liền không khỏi nhớ đến chuyện bản thân từng đánh phạt hắn, thậm chí còn từng có ý định lấy mạng hắn.
Tuy sự tình có nguyên do, trong cơn tức giận mà hành động hồ đồ, nhưng việc đã làm thì không thể chối bỏ, cũng chẳng thể vãn hồi.
Ông sợ Sở Nghị ghi thù, nên vẫn luôn không dám đối mặt. Lần trước chạm mặt tại núi Quy Nguyên, ông chỉ kịp chào một tiếng liền vội vàng rút lui.
Suốt hai tháng qua, Sở Nghị tuy thường xuyên tìm đến Tô Cẩm Dao, nhưng hầu như không bước qua cửa Tô gia. Hôm nay ban ngày ghé qua một lần, không ngờ đến tối lại quay lại. Lại còn đích danh muốn gặp Tô Thường An. Trong lòng Tô Thường An dù có trăm ngàn không muốn, cũng đành phải cắn răng mà ra tiếp.
...
“Sở tướng quân!” Vừa bước vào cửa, Tô Thường An liền cười ha hả đón tiếp.
“Không ngờ tướng quân lại giá lâm, nước trà pha vội, tiếp đãi chẳng được chu toàn, mong tướng quân lượng thứ.”
Ông tỏ vẻ thân thiết, khách sáo, nhưng Sở Nghị nào có tâm tình giả lả xã giao.
Hắn vốn chẳng ưa gì Tô Thường An, chỉ vì Tô Thường An là phụ thân của Tô Cẩm Dao, lại từng đối đãi với nàng không tệ khi Tần thị còn sống. Nể mặt Đại tiểu thư, hắn sẽ không làm khó, bèn đứng dậy thi lễ: “Tô đại nhân, đêm khuya mạo muội đến thăm, thất lễ rồi.”
Từ sau khi Sở Huyên nắm quyền, nơi này liền đổi thành Sở Kinh, đối với đám cựu thần của Đại Lương cũng có sắp xếp thích đáng.
Tô Thường An trước kia vốn đảm nhận một chức quan nhàn tản ở Lễ Bộ, nay vẫn giữ nguyên chức vị ấy, không thay đổi gì.
Sở Nghị ngày trước vẫn gọi hắn là "lão gia", hiện tại chỉ gọi là “Tô đại nhân”.
Thấy hắn khách khí hữu lễ như vậy, Tô Thường An nhẹ nhõm phần nào: “Đâu dám, đại nhân mau ngồi, có chuyện gì cứ thong thả mà bàn.”
Nhưng Sở Nghị chẳng có ý định dây dưa nhiều lời, vừa ngồi xuống đã đi thẳng vào vấn đề chính.
“Không giấu gì Tô đại nhân, lần này ta đến, kỳ thật là vì chuyện của Đại tiểu thư.”
Tô Thường An mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ: “Ai mà chẳng biết ngươi đến là vì Cẩm Dao? Nếu không phải vì nàng, chỉ sợ ngươi cũng chẳng buồn bước chân vào đại môn Tô gia.”
Nhưng lời này chỉ dám giấu trong lòng, ngoài miệng tuyệt không dám lộ ra, ông đáp: “Cẩm Dao làm sao vậy?”
Sở Nghị nói: “Hôm nay ta lên núi, Đại tiểu thư đột nhiên phát bệnh cũ. Thu Lan nói là do bệnh tim, nghe nói đã có từ nhiều năm trước. Nhưng nguyên nhân cụ thể thế nào khiến phát bệnh tim, nàng cũng không rõ.”
“Ta đến đây là để hỏi xem bệnh tim của đại tiểu thư rốt cuộc bắt đầu từ khi nào, thứ nữa là muốn biết mấy năm nay ai là người khám chữa cho nàng? Có lưu lại bệnh án gì không?”
“Hiện giờ ta làm việc bên cạnh bệ hạ, có quen mấy vị thái y, y thuật đều rất cao minh. Nếu có thể lấy được bệnh án để họ xem qua, không chừng còn có cách trị tận gốc chứng bệnh này.”