Chương 6.2: Bệnh cũ

Thu Lan đang định đáp lời, thì thấy nàng lại lắc đầu: “Thôi, ta xuống ao ngâm mình cho thoải mái.”

Nàng vừa dứt lời liền đứng dậy đi ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước lại như nhớ ra điều gì, quay đầu dặn dò Thu Lan: “Nói với phòng bếp, trưa nay không cần chuẩn bị cơm cho Sở Nghị, tối cũng vậy. Về sau đều không được cho hắn dùng bữa ở đây.”

Sở Nghị hiện giờ là quan viên Đại Sở, tuy Tô Cẩm Dao không tỏ thái độ gì với hắn, nhưng Thu Lan theo lễ đãi khách, mỗi lần hắn đến đều cho người chuẩn bị cơm nước.

Trước kia Tô Cẩm Dao không để tâm, cũng không ngăn cản. Nhưng lần này lại trực tiếp mở miệng cấm, không cho tiếp đãi hắn nữa.

Thu Lan không dám cãi lời, vội vàng gật đầu, rồi tiễn nàng đến ao Thanh Huy sau núi.

Ao Thanh Huy rất rộng, do Tô Cẩm Dao cho người dẫn nước từ sơn cốc chảy vào. Xung quanh đắp tường cao, thông với đạo quán, mỗi khi nàng muốn ngâm mình đều đến nơi này.

Giờ đã cuối hạ, dù còn chút hơi nóng, nhưng nước ao thực chất đã rất lạnh.

Tô Cẩm Dao như không có cảm giác gì, nàng cởi bỏ xiêm y, để bên bờ ao rồi chậm rãi bước xuống nước. Khi chìm sâu vào làn nước mát lạnh, nàng bơi liền một mạch ra xa mấy trượng.

Thu Lan thấy nàng bơi đến đầu bên kia ao, bèn dặn dò vυ" già bên cạnh trông nom cẩn thận, còn mình thì xoay người trở về sân viện tìm Sở Nghị.

Sở Nghị lúc này đã thay lại y phục thường ngày, đang đi đi lại lại trước cổng sân.

Thấy Thu Lan đi tới một mình mà không thấy bóng dáng Tô Cẩm Dao đâu, hắn vội bước lên hỏi: “Tiểu thư đâu? Nàng... còn đang tức giận sao?”

Thu Lan lắc đầu. Ban đầu định nói thật rằng tiểu thư đang tắm, nhưng nghĩ đến thái độ cứng rắn của Tô Cẩm Dao, dứt khoát muốn cắt đứt với Sở Nghị, nàng liền nuốt lời vào, chỉ nhẹ giọng nói: “Tướng quân đừng mặc bộ xiêm y vừa rồi nữa, không hợp với thân phận thì chớ nói, còn dễ khiến tiểu thư bị kích động. Nàng vừa rồi phát bệnh cũ, dọa ta một trận hú hồn.”

“Bệnh cũ?” Sở Nghị nhíu mày, hoàn toàn không nhớ ra chuyện ấy: “Bệnh cũ gì chứ?”

Thể trạng Tô Cẩm Dao từ nhỏ vốn rất tốt, hắn chưa từng nghe nàng mắc phải bệnh gì gọi là "bệnh cũ."

Thu Lan lại lắc đầu lần nữa: “Nô tỳ cũng không rõ ràng lắm, khi ta đến hầu hạ tiểu thư, nàng đã có chứng này rồi. Tim thường hay đập dồn dập, khó thở, ra mồ hôi lạnh và đau đầu.”

“Đại phu nói là do tinh thần bị tổn hại, phát sinh bệnh chứng, hẳn là từng bị đả kích gì đó. Nhưng tâm bệnh thì phải dùng tâm mà chữa, đại phu chỉ có thể kê mấy thang thuốc giảm nhẹ triệu chứng, không thể trị tận gốc, trừ khi tiểu thư tự mình gỡ bỏ khúc mắc trong lòng.”

“Chứng này mấy năm nay cũng không tái phát, ta còn tưởng nàng đã bình phục rồi, không ngờ vừa rồi lại...”

Nói đến đây, nàng lén lút liếc mắt nhìn Sở Nghị, sợ hắn giận, nên cũng không dám nói thêm.

Phản ứng đầu tiên của Sở Nghị cũng giống nàng, nghĩ rằng chính mình khiến Tô Cẩm Dao bị kích động.

Nhưng ngẫm kỹ lại, hắn cảm thấy có điều bất ổn.

Hắn trở về đã hơn hai tháng, gặp Tô Cẩm Dao không dưới mười lần. Nếu thật sự là vì hắn, sao trước đây nàng chưa từng phát bệnh?

Tuy hôm nay hắn mới mặc lại xiêm y hạ nhân Tô gia, nhưng dung mạo cũng không thay đổi bao nhiêu, vẫn là dáng vẻ ngày xưa. Nếu nàng thật sự vì thấy hắn mà chạm đến hồi ức, thì hẳn đã có phản ứng sớm hơn rồi.

Sở Nghị nghĩ mãi không thông, quyết định sau khi xuống núi sẽ đến hỏi Tô Thường An. Năm ấy sau khi hắn rời đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến tiểu thư mắc phải bệnh này.

Thu Lan thấy hắn không nổi giận, lúc này mới do dự nói thêm một chuyện mà Tô Cẩm Dao vừa dặn: “Tướng quân, khi nãy tiểu thư còn nói... từ nay về sau không được chuẩn bị cơm cho ngài nữa. Trưa nay sợ là ngài phải chịu đói rồi.”

Nàng đem lời Tô Cẩm Dao nhắn lại y nguyên, kỳ thực là uyển chuyển nhắn nhủ hắn, ở lại nơi này cũng chẳng ích gì, chi bằng sớm mà rời đi.

Sở Nghị cho rằng tiểu thư đang giận, không muốn để tâm đến hắn nữa, bèn gật đầu: “Ta biết rồi.”

Thu Lan tưởng hắn đã hiểu ý, biết điều mà rút lui, liền khẽ thở phào, nói mình phải về trông nom Tô Cẩm Dao, rồi cáo từ rời đi.

Nàng vốn nghĩ lúc quay lại sẽ không còn thấy hắn nữa. Nào ngờ, khi theo Tô Cẩm Dao từ ao trở về, lại trông thấy Sở Nghị chẳng biết từ khi nào đã dọn một cái đôn đá ngồi ngay trước sân. Dưới chân bày một đống sản vật rừng núi, trước mặt là giá sắt dựng nồi, còn đang cầm đá đánh lửa nhóm bếp.

Thấy Tô Cẩm Dao quay về, hắn ngẩng đầu cười tươi: “Tiểu thư, ta tìm được ít món hoang dã trên núi, nàng xem thử muốn ăn thứ nào?”

Tô Cẩm Dao: “?”