Chương 6.1: Bệnh cũ

Từ xa Thu Lan nhìn thấy một hạ nhân Tô phủ đang lên núi, còn tưởng là Tô Thường An hoặc Ngụy thị chưa buông tha, phái người đến làm phiền.

Nàng lập tức cầm gậy, định bụng xông ra đánh đuổi. Nhưng khi người nọ đến gần, nàng mới nhận ra đó là Sở Nghị. Thấy hắn mặc xiêm y của hạ nhân Tô phủ, nàng ngạc nhiên hỏi: “Sở tướng quân? Ngươi... sao lại ăn mặc thế này?”

Sở Nghị phủi phủi y phục, không đáp lời nàng mà hỏi: “Đại tiểu thư đâu?”

Thu Lan quay người chỉ về phía sân: “Ở trong kia.”

Sở Nghị như thường ngày, đi thẳng đến chỗ Tô Cẩm Dao, khóe môi không khỏi cong lên. Hai tháng nay hắn thường lên núi, nhưng lần nào Tô Cẩm Dao cũng đuổi hắn đi, lại bảo hắn đừng đến nữa, nói rằng nàng sẽ không lấy hắn.

Hắn không chịu rời đi, nguyện lòng ở lại làm gia nô bên nàng như trước, nhưng nàng vẫn không đồng ý, mà cũng không cho hắn hầu hạ.

Sở Nghị vẫn không hiểu nổi vì sao, bảy năm đã qua, vì cớ gì nàng không còn thích hắn, lại còn không muốn để hắn hầu hạ?

Hôm nay, khi đối thoại với Sở Huyên, một lời nói vô tình của huynh trưởng đã khiến hắn bừng tỉnh. Hắn chợt hiểu ra.

Vì muốn chứng minh mình đã đủ xứng đôi với Đại tiểu thư, mỗi lần lên núi gặp nàng, hắn đều cố tình chỉnh tề y phục, trang điểm chỉn chu, mũ áo đoan nghiêm, cẩm y ngọc đới.

Bộ dạng ấy sao giống một gia nô? Trong mắt tiểu thư, chỉ sợ lại thấy hắn đang cố làm ra vẻ, tự cho mình là người xứng đôi với nàng.

Nếu thật tâm muốn làm gia nô như lời nói, vì sao lại khoác trên người lụa là gấm vóc?

Sở Nghị tự ngẫm đã hiểu được vấn đề then chốt, bèn thay xiêm y hạ nhân Tô phủ. Như vậy, khi đứng trước mặt tiểu thư, hắn vẫn là A Cát ngày nào.

Hắn cúi người phủi bụi đất, xem xét kỹ càng trên người không còn vết bẩn nào, lúc này mới sửa sang lại vạt áo cho ngay ngắn, nhấc chân bước vào phòng.

Tô Cẩm Dao đang đánh cờ, bàn cờ đối diện chẳng có ai, nàng một mình chấp cả quân đen lẫn trắng, tự mình đấu cờ với chính mình.

Sở Nghị gần đây thường lên núi, nên nàng cũng đã quen với tiếng bước chân hắn, không cần ngẩng đầu cũng biết là ai đến.

Ban đầu định như mọi khi, vờ như không thấy, nhưng khóe mắt vô tình lại liếc thấy một chiếc áo choàng quen thuộc. Nàng nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy Sở Nghị vận trên mình bộ y phục hạ nhân Tô phủ, ánh mắt sáng rực nhìn nàng, khoé miệng còn vương nét cười.

Mấy năm nay tuy Sở Nghị đã thay đổi nhiều, nhưng ngũ quan vẫn là gương mặt năm xưa. Giờ phút này hắn khoác trên người bộ y phục cũ, thoáng nhìn qua, lại khiến người ta sinh ra cảm giác như trở về quá khứ.

Tô Cẩm Dao ngẩn người trong thoáng chốc, Sở Nghị còn tưởng cách làm của mình đã có tác dụng. Ai ngờ chỉ một khắc sau, nàng đổi sắc mặt, không những chẳng vì hồi ức mà dịu dàng hơn với hắn, ánh mắt ngược lại còn lạnh lẽo hơn cả lúc trước.

“Ngươi ăn mặc như vậy để làm gì?” Nàng trầm giọng hỏi, nét mặt phủ một tầng sương lạnh, rõ ràng là đang nổi giận.

Sở Nghị sững người, nụ cười cứng lại trên môi: “Ta...”

Lời còn chưa dứt, đã bị Tô Cẩm Dao lạnh lùng cắt ngang: “Cút đi!”

Sở Nghị biết nàng thật sự tức giận, vội vàng lui ra ngoài không dám chậm trễ.

Đến khi quay lại sân viện, ánh nắng lần nữa chiếu lên gương mặt, hắn mới thở ra một hơi thật dài, đưa tay lên lau trán dù chẳng có giọt mồ hôi nào.

Hắn sợ nhất là tiểu thư nổi giận, trước kia như vậy, bây giờ vẫn không khác. Nhưng thuở trước hắn còn có thể đoán được nàng tức giận vì điều gì, lần này lại hoàn toàn không có manh mối.

Trong phòng, sắc mặt Tô Cẩm Dao tái nhợt, l*иg ngực phập phồng. Nàng đưa hai tay chống trán, nhắm mắt lại, đầu đau như búa bổ.

Quân cờ trên bàn bị nàng vô thức làm loạn, không còn trật tự, giống như dòng suy nghĩ rối ren chằng chịt trong đầu nàng lúc này.

Thu Lan sợ hãi, vội đến quạt mát cho nàng, một tay vỗ nhẹ lưng trấn an, một tay đưa ly trà đến bên miệng: “Tiểu thư, người sao vậy? Có cần nô tỳ đi lấy thuốc không?”

Tô Cẩm Dao đón lấy ly trà, uống vài ngụm, đợi cơn tức tan bớt mới nói: “Không cần.”

Giọng nàng khàn khàn, chỉ chốc lát mà mồ hôi đã ướt cả lưng áo.

Áo trong dính sát vào người khiến nàng khó chịu, liền quay sang bảo Thu Lan: “Chuẩn bị chậu nước, ta muốn lau người một chút.”