Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gia Nô Ti Tiện

Chương 5.2: Lời đồn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ý hắn là muốn nhắc nhở Sở Nghị nhận thức rõ thân phận hiện tại của mình, thế nhưng Sở Nghị chỉ cúi đầu nhìn xiêm y trên người, lặng im một lúc lâu, không rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

Sở Huyên thấy hắn mãi chẳng mở miệng, bèn hỏi: “Vị Tô Đại tiểu thư kia thật tốt đến thế sao?”

Sở Nghị gật đầu không do dự: “Tiểu thư là nữ tử tốt nhất thiên hạ.”

Sở Huyên không nhịn được cười: “Ta lại càng tò mò, rốt cuộc là dạng nữ tử thế nào mà ngươi một lòng một dạ đến vậy.”

Hỏi thì cứ hỏi, nhưng hắn sẽ không vì hiếu kỳ mà triệu kiến Tô Cẩm Dao. Nếu thật sự làm vậy, đến lúc đó lời đồn trong kinh thành e là sẽ không ngừng xoay quanh Sở Nghị.

Hắn cũng không vì những bản tấu kia mà trừng phạt Sở Nghị, chỉ định dạy bảo vài câu rồi cho lui.

Nội thị cẩn thận dọn dẹp lại đống tấu chương trên bàn, rồi hỏi: “Bệ hạ, mấy bản tấu này có cần thu lại không ạ?”

Hai tháng nay, vì chuyện Tô Cẩm Dao mà các bản tấu buộc tội Sở Nghị quả thật không ít, nhưng Sở Huyên vẫn chưa phê đáp ý kiến nào, chỉ lưu lại mà không phản hồi.

Lần này cũng không ngoại lệ, hắn gật đầu: “Cứ thu lại trước.”

Nội thị nhận lệnh, thấy sắc mặt Sở Nghị vẫn tốt, bèn tủm tỉm cười nói: “Sở tướng quân độc thân nhiều năm, nay đã tìm được người trong lòng. Bệ hạ tuy ngoài miệng trách mắng, nhưng hẳn cũng vui thay cho ngài ấy.”

Sở Huyên khẽ cười, ánh mắt như có điều suy nghĩ: “Phải, nhưng cũng không hẳn.”

Nội thị nghe ra trong lời hắn còn ẩn ý, không dám chen lời, chỉ yên lặng lắng nghe hắn nói tiếp: “A Nghị theo ta nhiều năm, ta tự nhận hiểu rõ hắn, vậy mà vẫn có chút không nhìn thấu. Bởi vì hắn trước kia... dường như chẳng có điều gì thực sự để trong lòng.”

Quyền thế địa vị cũng được, vàng bạc châu báu cũng xong, Sở Nghị đều muốn có, nhưng không mấy thích thú, chỉ là muốn mà thôi.

Sở Huyên có thể phân biệt rõ ràng sự khác biệt trong đó, Sở Nghị tuy có được quyền thế, tiền tài, nhưng chưa bao giờ lợi dụng hay phụ thuộc những thứ đó. Hắn không giống người khác, mới nắm quyền liền kéo bè kết cánh, vừa có tiền đã xa hoa lãng phí.

Hắn muốn sở hữu những thứ này, chẳng qua là vì cần thiết, chứ không hề tham luyến. Một người sống trên đời lại chẳng có gì khiến hắn vui, cũng chẳng có gì làm hắn sợ. Người như vậy ít nhiều vẫn khiến người ta e dè.

Nhưng giờ thì Sở Huyên đã rõ, Sở Nghị không phải không có thứ yêu thích, chỉ là thứ đó... là một người mà hắn xưa nay cầu mà không được.

Sở Huyên đương nhiên vui mừng. Một mặt là vì Sở Nghị tuổi tác cũng không còn nhỏ, nay có thể xác định chung thân đại sự với người trong lòng, hắn làm huynh trưởng, đương nhiên cảm thấy vui thay. Mặt khác là Sở Huyên đã tìm được lời giải thích cho những hành vi từng khiến hắn nghi hoặc trước kia. Trong lòng Sở Huyên nhẹ nhõm không ít.

Ban đầu hắn còn cho rằng Sở Nghị đối với Tô Cẩm Dao chẳng qua là tình cũ chưa dứt, giờ mới biết, Sở Nghị thật sự đem cả tấm chân tình gửi gắm nữ tử ấy.

Sở Nghị không vội vàng lên núi Quy Nguyên theo kế hoạch ban đầu, mà trước tiên ghé qua Tô phủ.

Người trong Tô phủ không ngờ hắn lại đột ngột ghé thăm, vội vàng ra đón, rồi sai người đi báo cho gia chủ Tô Thường An.

Thế nhưng Sở Nghị không đi sâu vào trong phủ, vừa bước vào đã đưa mắt nhìn quanh, tìm một người có dáng vóc tương tự mình, rồi nói với hắn: “Cởi y phục ra.”

Người kia sững sờ, không hiểu ra sao: “Tướng quân, ngài… ngài đây là…”

Sở Nghị nhíu mày, mất kiên nhẫn thúc giục: “Nhanh lên!”

Người nọ quay sang nhìn quản gia đang đứng bên cạnh Sở Nghị. Quản gia cũng không rõ Sở Nghị định làm gì, nhưng bất kể thế nào, hiện tại chỉ có thể nghe lệnh, bèn ra hiệu bằng ánh mắt với người nọ: “Cởi!”

Người kia không còn cách nào, đành cắn răng cởi y phục.

Khi vừa cởi xong áo ngoài, còn chưa kịp cởi đến áo trong thì người đứng trước mặt đã xoay người rời đi, mang theo cả bộ xiêm y hạ nhân vừa cởi.
« Chương TrướcChương Tiếp »