Sau hai tháng tân triều cai trị Lương Kinh, khắp nơi vang lên nhiều lời đồn đãi.
Sở Huyên trị quốc vô cùng nghiêm minh, không gây ra biến động gì lớn, nhưng cũng không làm khó dễ các cựu thần Lương quốc. Bởi vậy, tuy chưa đánh giá cao nhưng thái độ của dân chúng đối với vị tân quân này cũng không quá tệ. Bọn họ vẫn giữ tâm thái quan sát tân triều.
Những lời đồn đãi đang lan truyền kỳ thực không liên quan đến tân quân, mà đều xoay quanh nghĩa đệ Sở Nghị.
Vị tướng quân Đại Sở này vốn là người Lương quốc, lại từng là gia nô Tô phủ. Chuyện này vốn không phải bí mật gì ghê gớm. Nay bởi vì Sở Nghị không buồn che giấu hành vi của mình, nên đến cả những kẻ bán rong đầu phố cuối ngõ đều biết rõ gốc gác và tình cảm của hắn.
“Sở tướng quân từng là gia nô của Tô phủ, còn có một đoạn tình xưa với Tô Đại tiểu thư.”
“Vì Sở tướng quân mà Tô Đại tiểu thư bị Tô gia ép đến đạo quán, phải sống ẩn dật bảy năm trời.”
“Mỗi khi rảnh rỗi, Sở tướng quân đều lên núi Quy Nguyên, tìm gặp Tô Đại tiểu thư.”
“Sở tướng quân đã cầu hôn Tô Đại tiểu thư, nhưng nàng không đồng ý.”
“Sở tướng quân nay là trọng thần triều đình, vậy mà trước mặt Tô Đại tiểu thư vẫn xưng là gia nô.”
“Tô Đại tiểu thư thích ăn sơn trà, Sở tướng quân trồng cho nàng cả một khu rừng sơn trà trên núi Quy Nguyên.”
Sở Huyên "bốp" một tiếng ném quyển tấu chương đến trước mặt Sở Nghị, ánh mắt đầy thất vọng nhìn hắn: “Tự ngươi xem đi! Hai tháng nay tấu chương vạch tội ngươi còn nhiều hơn mấy năm theo bên cạnh trẫm cộng lại! Toàn là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi!”
“Chỉ là một nữ nhân, có đáng để ngươi đánh đổi mặt mũi như vậy không?”
Sở Nghị nhíu mày, cầm tấu chương lên xem qua một lượt. Tấu chương này tấu rõ chuyện Sở Huyên vừa mới lập triều, đang là lúc cần dùng người tài, mà Sở Nghị vốn là trợ thủ đắc lực lại không màng chính sự, ngày ngày vây quanh một nữ nhân, thật là mất thể thống.
Sở Nghị nhìn lướt qua dòng chữ cuối cùng trong tấu chương, "bốp" một tiếng khép lại, lẩm bẩm một câu: “Lo chuyện bao đồng!”
Sở Huyên trừng mắt lườm hắn: “Ngươi còn chưa phục à?”
“Không phục!” Sở Nghị đáp: “Tuy thần thường đến thăm Đại tiểu thư, nhưng chưa từng lơi là chính sự. Chỉ những lúc rảnh rỗi mới đi, có liên can gì tới bọn họ mà quản chuyện của thần.”
Sở Huyên giận đến nỗi chỉ thẳng vào mũi hắn: “Ngươi gọi đó là “lúc rảnh rỗi” sao? Dù ngươi không rảnh cũng cố mà đi cho được! Thậm chí còn tranh thủ ngủ trên đường đi, tất cả chỉ để gặp vị Đại tiểu thư kia của ngươi!”
“Thì đã làm sao?” Sở Nghị phản bác: “Thần còn trẻ, tinh lực dồi dào, thiếu ngủ một chút cũng chẳng sao.”
Sở Huyên tức đến bật cười: “Ý ngươi là, có thể thiếu ngủ, nhưng không thể không gặp Tô Đại tiểu thư, đúng không?”
Vốn chỉ định trêu chọc hắn, ai ngờ Sở Nghị chẳng những không bận tâm, còn mỉm cười gật đầu: “Đúng là đạo lý ấy.”
Sở Huyên tức đến suýt mắng hắn một trận, nhưng kịp thời nghĩ lại, bây giờ không còn ở doanh trại quân ngũ mà có thể ăn nói thô tục, nên hắn gắng kiềm chế, giật lại cuốn tấu chương trong tay Sở Nghị.
“Tuy ngươi không bê trễ chính sự, nhưng tấu chương này cũng chẳng sai, ngươi đích thực có phần thiếu sót. Tô Đại tiểu thư dù có tốt đến mấy, cũng không cho ngươi chút mặt mũi nào, tại sao ngươi cứ phải khăng khăng cưới nàng?”
“Ngươi nay cũng là trọng thần triều đình, vậy mà vẫn cúi đầu khom lưng trước một nữ nhân như thế, còn thể diện gì nữa?”
Sở Nghị thản nhiên đáp: “Trước mặt tiểu thư, ta mãi là A Cát năm xưa. Ta không cần thể diện gì.”
Lúc trước, hắn chỉ là một gia nô nhỏ bé trong Tô phủ, đến cả cái tên của mình cũng không biết viết, chủ tử bảo làm gì thì làm nấy.
Là tiểu thư dạy hắn đọc sách, học chữ, mở mang trí tuệ, hiểu lý lẽ, nhờ đó hắn mới có được thân phận Sở Nghị ngày hôm nay. Bằng không, dù năm đó có rời khỏi kinh thành, rời khỏi Đại Lương, hắn cũng chỉ có thể tiếp tục làm việc nặng nhọc tạp vụ, làm sao có được ngày hôm nay.
Ngày đó tiểu thư chưa từng ghét bỏ thân phận hạ nhân ti tiện của hắn, vậy nay hắn đã làm quan, sao có thể dùng thể diện huênh hoang với nàng?
Sở Huyên cạn lời, chỉ tay vào hắn: “Nói thì nói vậy, nhưng ngươi không còn là gia nô. Ngươi thử bước ra ngoài, còn ai dám sai sử ngươi như nô tài nữa?”