Chương 4.3: Cây sơn trà năm xưa

Nói thì là vậy, nhưng kỳ thực trong lòng Sở Nghị cũng chẳng có biện pháp gì hơn.

Tính tình Tô Cẩm Dao ra sao, không ai hiểu rõ bằng hắn. Nàng là người thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành. Không đυ.ng chạm đến giới hạn của nàng thì nói gì cũng dễ nghe, nhưng nếu thật sự khiến nàng nổi giận, chuyện gì nàng cũng dám làm.

Trước kia khi Tần thị còn sống, nàng có lẽ còn vài phần cố kỵ, nhưng nay Tần thị đã mất, nàng và Tô gia cũng đã trở mặt xé rách da. Nàng chẳng khác nào con ngựa hoang mất dây cương, kiêu ngạo, khó thuần, chẳng ai có thể kiềm chế.

Đó chính là điều mà người Tô gia ghét nhất ở nàng, là điều họ muốn thay đổi nhất. Nhưng cũng lại là điều Sở Nghị yêu nhất, mê muội nhất.

Hắn yêu nàng kiều diễm như hoa, cũng yêu nàng tính tình như lửa. Hắn thích nàng trọn vẹn đúng với bản chất thật của mình, không cần nàng thay đổi bất kỳ điều gì.

Thế nhưng hiện tại, Tô Cẩm Dao đối với hắn vô cùng lãnh đạm, không còn thân thiết như thuở trước. Hắn nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng có cách nào khác để xoay chuyển, cuối cùng chỉ còn lại một phương pháp vụng về nhất, đó là thời gian.

Nếu bọn họ đã từng bỏ lỡ bảy năm, vậy thì hắn sẽ dùng thời gian bù lại bảy năm ấy.

Giờ hắn đã trở về, tuyệt đối sẽ không để quá khứ tái diễn. Từ nay về sau, hắn sẽ luôn ở bên cạnh nàng, một lần bảy năm, hai lần bảy năm... bao lâu cũng được.

Hắn sẽ chờ cho đến khi nàng lần nữa mở miệng nói: “Nguyện ý.”

Sở Nghị đã hạ quyết tâm. Chỉ cần có chút thời gian rảnh, hắn liền lập tức chạy lên núi Quy Nguyên. Có khi chỉ là ghé qua khi được nghỉ tắm gội một ngày, vậy mà đường đi cũng đã mất không ít thời gian, chẳng thể ở lại trên núi bao lâu. Nhưng hắn vẫn nhất quyết đi.

Tô Cẩm Dao khuyên vài lần, khuyên không được, đuổi cũng không đi, cuối cùng đành mặc hắn.

Nàng chẳng cho rằng Sở Nghị sẽ không thể kiên trì được bao lâu với chuyện vô nghĩa như vậy. Dù sao thì giờ hắn đã không còn là gia nô Tô gia, thân mang trọng trách, sự vụ bề bộn, đâu có nhiều thời gian như thế để cứ mãi dây dưa quanh nàng?

Chờ thêm vài ngày nữa, hắn thấy không còn thú vị, tự khắc sẽ không đến nữa.

Nàng vẫn sống những ngày tháng của riêng mình trên núi Quy Nguyên. Sở Nghị có đến, nàng cũng coi như không thấy, chẳng buồn trò chuyện cùng hắn. Cho đến một ngày, khi nàng cùng Thu Lan đang dạo bước trên sườn núi, thì vô tình gặp hắn tại một lối mòn.

Sở Nghị thấy hai người đi tới, liền vội vàng giống như xưa, khom người hành lễ.

Tô Cẩm Dao không thèm để ý, nhưng bên cạnh nàng, Thu Lan lại không nhịn được, dừng chân mở miệng hỏi: “Tướng quân làm rơi đồ gì sao? Gần đây lần nào ngươi lên núi cũng thấy đi tới đi lui khắp nơi, tựa như muốn xoay cả ngọn núi vài vòng.”

Nếu không phải làm mất thứ gì, cần gì phải loanh quanh tìm kiếm như vậy? Còn nhìn đông ngó tây như đang tìm vật gì quý lắm.

Sở Nghị quả thực là đang “tìm” một thứ, nhưng vật ấy lại chẳng phải mang theo bên mình, mà là đã lưu lại trên ngọn núi này từ nhiều năm về trước.

Thu Lan theo hầu Tô Cẩm Dao đã nhiều năm, hẳn là biết đôi chút. Hắn rất muốn hỏi thử, nhưng lại không muốn để Tô Cẩm Dao khó xử, đành ậm ừ lắc đầu: “Không... không có gì, ta chỉ là đi dạo một chút thôi.”

Thu Lan nhìn dáng vẻ hắn muốn nói lại thôi, tuy có chút nghi ngờ, nhưng cũng chỉ gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Tô Cẩm Dao mấy ngày nay vẫn không nói lời nào với hắn, lúc này lại liếc sang phía tay trái của hắn, nhàn nhạt mở miệng: “Ngươi đang tìm cây sơn trà kia phải không?”

Tô Cẩm Dao trước kia thích ăn sơn trà. Năm ấy bọn họ từng một lần nổi hứng cùng nhau trồng một gốc sơn trà tại chốn này.

Cây sơn trà ấy lớn rất tốt, đến năm Sở Nghị rời kinh cũng vừa đúng lúc nó kết trái.

Đáng tiếc sau đó hắn chưa từng được nếm thử một quả. Lần này trở về, vốn muốn tìm lại, nhưng tìm mãi vẫn không thấy.

Trong lòng hắn vẫn còn ôm một tia hy vọng, nghĩ có khi nào Tô Cẩm Dao đã chuyển cây sơn trà ấy đến chỗ khác. Thế nhưng vừa nghe nàng mở miệng, hắn liền biết câu nói tiếp theo tuyệt đối không phải điều mình muốn nghe, chỉ hận không thể giơ tay bịt chặt tai lại.

Nhưng thanh âm của Tô Cẩm Dao vẫn vang lên, bình thản mà lạnh lùng: “Cây sơn trà đó nhìn thì khỏe mạnh, nhưng mấy năm liền kết toàn quả chua. Đạo quán chê quả ấy bán không được giá, lại còn dẫn chim chóc tới mổ, rơi vãi khắp nơi làm bẩn đường đi, liền chặt bỏ rồi.”

Ngay cả gốc cây cũng bị đào đi, e rằng đã sớm làm củi nhóm bếp.

Giờ nơi ấy, chớ nói là cây sơn trà, đến cả dấu vết từng trồng cây cũng không còn sót lại.

Khi mới biết chuyện, Tô Cẩm Dao từng sững sờ, nhưng giờ nghĩ lại cũng chẳng còn cảm xúc gì. Thậm chí nàng cảm thấy, tất cả mọi chuyện có lẽ đều đã được số mệnh định sẵn - giống như nàng, giống như cây sơn trà kia.

Sở Nghị tuy đã lờ mờ đoán trước, nhưng đến khi nghe nàng nói ra, vẫn không kìm được mắt đỏ hoe, tay nắm chặt vạt áo bên người đến nhăn rúm cả lại.

Hắn cúi đầu, không nói một lời.

Tô Cẩm Dao từ từ bước qua bên cạnh hắn, giọng tựa gió lạnh: “Về đi. Người và chuyện trên núi này... đã không còn là những gì ngươi từng lưu luyến nữa rồi.”

Sở Nghị hôm ấy quả thực không nấn ná lâu, sau khi nàng nói xong không bao lâu liền rời núi.

Tô Cẩm Dao tưởng rằng hắn từ đó sẽ không quay lại nữa, nào ngờ mấy ngày sau, hắn lại lên núi. Lần này còn mang theo một đoàn người, ồn ào náo nhiệt.

Khi ấy, Tô Cẩm Dao đang tựa người đọc sách trên sập trong viện. Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, nàng khẽ nhíu mày, gọi: “Thu Lan!”

Thu Lan lập tức chạy chậm vào phòng, cúi người hỏi: “Tiểu thư có gì dặn dò?”

Tô Cẩm Dao chau mày: “Bên ngoài đang làm gì ồn ào thế?”

Thu Lan liếc nhìn về phía ngoài viện, đáp: “Sở tướng quân tới.”

“Hắn lại tới làm gì?”

“Trồng cây...” Thu Lan đáp: “Cây sơn trà.”