Chương 4.1: Cây sơn trà năm xưa

“Ngụy tỷ tỷ!”

“Ngụy muội muội!”

“Tô phu nhân!”

Bảy tám vị phụ nhân ăn vận hoa lệ, tươi cười rạng rỡ, nối đuôi nhau bước vào chính viện Tô gia, miệng ngọt như mía lùi, hết gọi "tỷ tỷ" lại đến "muội muội", thân mật tiến đến bên cạnh Ngụy Như Ngọc.

Trong đó không ít người vốn xuất thân cao quý, xưa nay vẫn khinh thường Tô gia, chẳng thèm qua lại. Vậy mà hôm nay lại theo chân nhau đến, tỏ vẻ thân thiết như quen biết đã lâu.

Ngụy Như Ngọc vội vã đứng dậy nghênh tiếp, vừa mới bước được hai bước, đã bị người ta chủ động nắm tay cười nói: “Lâu rồi không gặp, chúng ta ai nấy đều tiều tụy thấy rõ, tóc rụng biết bao nhiêu. Ngược lại thần sắc phu nhân lại càng thêm tươi tắn, chắc là vì sắp có hỉ sự nên nét mặt mới rạng ngời như thế.”

“Phải đó, Ngụy tỷ tỷ, sắc diện của ngươi thật khiến người ta hâm mộ. Không như ta, dạo này kinh sợ đến mất ăn mất ngủ, ngay cả lão gia cũng không đoái hoài tới ta nữa, suốt ngày chỉ ở trong phòng thϊếp thất.”

Người vừa nói dứt lời liền bị một phụ nhân khác liếc mắt nhíu mày, tỏ ý không vừa lòng với kiểu ăn nói thiếu chừng mực. Nhưng thời thế thay đổi, nay đã chẳng thể bắt bẻ gì, đành nhịn xuống mà lườm nguýt trong lòng.

Ta một câu, ngươi một câu, lời ra tiếng vào, vây Ngụy thị ở giữa, ríu rít không ngừng.

Ngụy thị ngoài mặt vẫn giữ nụ cười ôn hoà, nhưng trong lòng thì trào dâng một bụng bực bội.

Bọn họ đột nhiên nịnh nọt như thế, hẳn là đã nghe tin Sở Nghị cầu hôn Tô Cẩm Dao.

Nhưng hôm qua lên núi đón Tô Cẩm Dao, không những chẳng đón được người về, ngược lại còn bị tát một cái. Đến nay dấu tay vẫn còn hằn trên má, bà ta không biết đã phải đánh bao nhiêu lớp phấn mới có thể che giấu được.

Ngụy thị gắng gượng giữ vẻ tươi tắn, mời mọi người ngồi xuống, rồi thong thả nói: “Các vị phu nhân quá lời rồi, bóng dáng còn chưa thấy đâu, nói gì đến chuyện hỉ sự lâm môn.”

Bà ta thật lòng mong hôn sự này có thể định thành, nhưng Tô Cẩm Dao sống chết không chịu xuống núi, bà ta lại chẳng thể trói người ta ném lên giường Sở Nghị được.

Tuy rằng giờ Tô Thường An cũng đã đích thân lên núi mời người, song rốt cuộc có thể thỉnh được người về hay không vẫn còn chưa rõ. Ngụy thị chẳng dám khoe khoang trước mặt đám phu nhân này, lỡ đâu hôn sự không thành, chẳng phải tự rước lấy trò cười?

Một vị phu nhân bật cười nói: “Ngụy tỷ tỷ nói thế là không đúng rồi. Sở tướng quân vừa vào kinh đã đến thẳng quý phủ, giờ lại đích thân lên núi thỉnh Đại tiểu thư, thế mà gọi là chưa có tin tức gì? Theo muội thấy, tỷ nên bắt đầu bày biện sân vườn, treo lụa đỏ đi thôi.”

Những người còn lại cũng đồng loạt phụ họa, Ngụy thị nghe mà ngơ ngác cả người.

“Sở tướng quân... tự mình lên núi ư?”

Vị phu nhân ngồi trên nhướng mày một tiếng: “Muội muội vẫn chưa hay tin sao? Sở tướng quân đã lên đường từ đêm qua, giờ này e rằng cũng sắp tới nơi rồi.”

“Chứ còn gì nữa, chắc cũng chẳng mấy chốc là về thôi.”

“Phải đó, quân nhân hành sự thần tốc, chỉ e trời chưa sáng hẳn đã tới chân núi. Biết đâu còn kịp về ăn bữa trưa ấy chứ.”

Miệng thì khen tặng rối rít, nhưng trong lời nói lại không giấu nổi vị ghen tị chua chát.

Ai ngờ được gia nô khi xưa của Tô gia lại thành thân thích cận thần bên cạnh Thiên tử, khiến đám quyền quý bọn họ bị gạt ra ngoài cuộc.

Những người này, dù từng quyền thế ra sao, giờ cũng chỉ là lão thần tiền triều mà thôi. Tân hoàng vui thì còn được lưu lại dùng tạm, không vui thì lạnh nhạt bỏ rơi, thậm chí tìm cớ trục xuất khỏi kinh thành hay xử trí.

Một triều vua, một triều thần. Thiên hạ đã thay đổi, quá khứ dù có quyền thế thế nào cũng chẳng còn giá trị. Những người từng ở vị trí càng cao, nay ngược lại càng dễ bị gạt bỏ.

Lẽ nào họ không hiểu đạo lý này? Hiểu chứ. Chỉ là giờ phải cúi đầu khen ngợi, lại không phải với ai xa lạ, mà là Tô gia mà họ từng khinh thường. Thế nên trong lòng khó tránh khỏi có chút không cam.

Ngụy thị vốn không nắm rõ tin tức, nay nghe bọn họ nói mới biết. Sở Nghị, vậy mà thật sự đích thân lên núi.

Hiện giờ Sở đế mới vừa hồi kinh chưa bao lâu, đúng là lúc vạn sự bề bộn, trăm việc chờ xử lý. Hắn lại chọn lúc này lên núi, ắt hẳn đã gác lại không ít việc chính sự, mới có thể tranh thủ được thời gian.

Ngụy thị ban đầu chỉ nghĩ, hắn chẳng qua là vì mê luyến dung mạo của Tô Cẩm Dao, hoặc giả muốn nhân cơ hội này khoe mẽ địa vị hiện tại trước mặt đám cựu thần như bọn họ, nên mới lên tiếng cầu thân. Nào ngờ, hắn chẳng những không đợi Tô Cẩm Dao tự xuống núi gặp mặt, mà còn đích thân đi thỉnh, thật là có mấy phần thành ý.

Bà ta tin chắc rằng, Tô Cẩm Dao đối với Sở Nghị ắt hẳn sẽ không cao ngạo vô lễ như đối với bà ta và Tô Thường An. Chỉ cần Sở Nghị mềm giọng dỗ dành mấy câu, nàng tất sẽ thuận theo mà xuống núi. Nếu quả thật như thế, chuyện hôn sự này mười phần đã nắm chắc đến tám chín phần.

Trong lòng Ngụy thị vừa mừng thầm, vừa khinh thường. Chỉ cảm thấy Tô Cẩm Dao chẳng qua là ra vẻ, cố bày ra bộ dáng Đại tiểu thư thanh cao không chịu buông cái giá kia thôi.

Nhưng dù thế nào, chỉ cần hôn sự này thành, đối với Tô gia chính là trăm điều lợi, không một chỗ hại.