Chương 3.4: Quá muộn rồi

Sở Nghị sững người, ngơ ngác nhìn nàng, không ngờ mới gặp lại chưa nói được mấy câu, nàng đã muốn đoạn tuyệt, đuổi hắn rời đi.

Hắn không rõ bản thân đã làm sai điều gì, bối rối hỏi: “Tiểu thư... vì sao?”

Tô Cẩm Dao đáp: “Tướng quân nay là cận thần bên cạnh thiên tử, có thân phận cao quý. Ta chẳng qua là một nữ nhi tầm thường của quan lại Đại Lương, thậm chí còn là người từng suýt bị đuổi khỏi tộc, chẳng có chút địa vị gì. Thân phận cách biệt chưa nói, giữa ta và ngài còn vướng mối hận Sở - Lương. Tướng quân đã theo Sở đế, thì nên giữ mình, không nên thân thiết với người của tiền triều. Tị hiềm là lẽ thường tình.”

Sở Nghị khác hẳn những quan viên luôn đi theo Sở đế, trước đây hắn vốn là người Đại Lương, chỉ là sau này mới quy thuận Sở quốc.

Nếu thật sự muốn củng cố địa vị hiện tại, hắn nên cưới một tiểu thư danh môn được sinh ra và lớn lên trong Đại Sở, chứ không phải một nữ tử tiền triều chẳng thể mang đến cho hắn bất kỳ lợi ích nào trên con đường làm quan.

Lời nàng nói chỉ là trình bày thực tế, vậy mà Sở Nghị lại hiểu lầm rằng nàng cho rằng hắn nay làm quan lớn, sẽ sinh lòng kiêu ngạo, xem thường nàng. Trong khoảnh khắc, hắn liền quỳ sụp xuống, trầm giọng nói: “Nô ở trước mặt tiểu thư, vĩnh viễn đều là A Cát!”

Thu Lan đứng bên cạnh Tô Cẩm Dao giật mình hoảng sợ, vội vã lui về phía sau mấy bước.

Tô Cẩm Dao cũng hơi nhíu mày, thoáng ngạc nhiên.

Nàng nhìn ra được Sở Nghị đối với mình vẫn giữ lòng kính trọng như xưa, không hề vì địa vị hiện tại mà tỏ ra cao ngạo. Nhưng nàng cũng không ngờ, hắn vẫn giống như năm đó, nói quỳ là quỳ, không hề do dự.

Dù sao hiện tại hắn đã là chính đại thần của Đại Sở, lại là nghĩa huynh kết bái với Sở đế, mấy năm nay trừ Sở đế ra, e là chưa từng quỳ trước ai khác.

Tô Cẩm Dao nhìn người trước mắt, lặng lẽ tìm kiếm trên người hắn chút dấu vết nào còn sót lại của A Cát thuở xưa.

Nhưng bất kể nàng cố gắng hồi tưởng thế nào, cũng không thể liên hệ người mặc cẩm y đai ngọc, khí độ trầm ổn trước mắt với A Cát năm xưa, người từng lặng lẽ theo sau nàng ở hậu viện.

Nàng im lặng một lát, rồi nói: “Đứng lên đi, dẫu sao ngài cũng là quan chức triều đình, sao lại có thể nói quỳ là quỳ như vậy?”

Sở Nghị lại nghe ra trong khoảng cách trong lời nàng, nên vẫn quỳ nguyên tại chỗ, tha thiết nói: “Dù A Cát đi đến nơi nào, làm quan lớn đến đâu... nhưng trong lòng A Cát, đối với tiểu thư vẫn như xưa, chưa từng thay đổi.”

Vẫn như xưa...

Tô Cẩm Dao nghe đến đó chỉ khẽ cười, không biết trong lòng đang nghĩ đến điều gì, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Nhưng ta thì không.”

Sở Nghị chấn động, vội ngẩng đầu lên: “Cái gì cơ?”

“Ta nói, ta không còn như xưa nữa.” Tô Cẩm Dao thần sắc lạnh nhạt, trong giọng nói chẳng hề vương chút luyến tiếc, chỉ bình thản như nước: “Ta không thích ngài.”

Khóe môi Sở Nghị khẽ động, hồi lâu sau mới gắng gượng tìm lại được giọng nói của chính mình, nhưng cuối cùng cũng chỉ khẽ khàng thốt ra hai chữ: “Vì sao?”

Bảy năm trước, hắn như chó nhà có tang, bị ép rời kinh thành. Bảy năm sau, hắn thay da đổi thịt, mang theo vinh quang trở về, ngỡ rằng cuối cùng đã có thể xứng đôi với nàng, sẽ không còn để nàng chịu điều tiếng khi ở cạnh hắn... Vậy mà nàng lại nói không thích hắn?

Vì cái gì?

Tô Cẩm Dao vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, tựa như đang kể một chuyện chẳng liên can gì đến mình, giọng nàng nhẹ tênh như gió thoảng: “Nào có gì mà vì với chẳng sao. Chỉ là không thích mà thôi.”

Hai từ “không thích” nhẹ nhàng như gió, lại như đao sắc cứa sâu vào lòng Sở Nghị.

Hắn không cam lòng, vẫn cố nói: “Nhưng năm xưa chúng ta đã...”

“Ngài cũng nói rồi, đó là năm xưa.” Tô Cẩm Dao lại lần nữa cắt ngang lời hắn: “Hiện tại đã không còn là ngày xưa. Tướng quân, chúng ta đã bảy năm không gặp.”

Sở Nghị vẫn quỳ trên mặt đất, khóe môi run rẩy, tay siết chặt lấy vạt áo đến mức khớp xương trắng bệch vì quá sức.

Vì muốn gặp lại người thương, vì muốn chứng minh rằng mình nay đã đủ tư cách sánh đôi cùng nàng, hắn đã tự tay chọn một bộ y phục mới.

Hắn mặc chỉnh tề từng ly từng tí, so với ngày tham dự đại điển đăng cơ của Sở đế còn cẩn trọng hơn. Vậy mà nàng lại... cự tuyệt hắn?

Năm ấy... năm ấy rõ ràng họ tâm đầu ý hợp, rõ ràng đã từng thân thiết như thế, chỉ là vì bị ép buộc, bất đắc dĩ mới phải chia lìa.

Giờ đây bảy năm đã trôi qua, mọi trở ngại năm xưa đều không còn nữa, cớ sao chỉ còn một câu nhạt nhẽo: “Đã không còn như trước.”

Sống lưng Sở Nghị cứng đờ, khóe mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc nghẹn lại: “Ta... đã đến muộn rồi sao?”

Tô Cẩm Dao khẽ liếc nhìn ánh sáng hắt qua khung cửa sổ, trong làn bụi nhè nhẹ lay động, nàng hờ hững đáp một tiếng: “Quá muộn rồi.”