- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Gia Nô Ti Tiện
- Chương 1.1: Bảy năm
Gia Nô Ti Tiện
Chương 1.1: Bảy năm
Núi Quy Nguyên nằm cách kinh thành ba mươi dặm. Vùng đất này có khí hậu ôn hòa quanh năm, là nơi tránh nóng lý tưởng của nhiều bậc quyền quý trong triều. Tuy vậy, dù du khách tấp nập đến đây nhưng không phải chỗ nào trên núi cũng có người lui tới. Ngay giữa sườn nam của núi Quy Nguyên có một đạo quán cũ kỹ, hoang phế đến mức không ai thèm để mắt mà đặt chân đến. Tấm biển treo trước cổng đã mục nát, xiêu vẹo đến mức tưởng chừng như chỉ cần một trận gió lớn cũng có thể cuốn bay mất.
Cỏ dại mọc đầy bên trong đạo quán, lối đi chỉ là một con đường nhỏ chừng hai thước tạm đủ để người trong đạo quán ra vào.
Tô Cẩm Dao đã sống ở đây suốt bảy năm qua. Trong hai năm đầu, nàng còn chịu xuống núi đôi lần, về sau vì chán ghét và mỏi mệt mà không buồn bước chân ra ngoài nữa. Không ai canh giữ hay hỏi han, nàng cứ thế sống trong đạo quán rách nát ấy, mặc cho thời gian dần trôi.
Trên núi không người quản thúc nên nàng tự do đến mức ngang tàng. Nàng cho người khiêng sập mỹ nhân từ trong phòng ngủ ra gốc đa lớn giữa sân. Mỗi khi cảm thấy tù túng, nàng lại ra đó hóng mát.
Hôm ấy, nàng đang ngủ trưa say sưa thì bị đánh thức. Tỳ nữ Thu Lan hấp tấp kêu lên: “Tiểu thư, đại tiểu thư! Tối qua, người của Sở gia đã đánh vào kinh thành rồi!”
Tô Cẩm Dao “ừ” một tiếng, vẫn khép hờ hai mắt, rồi uể oải hỏi: “Họ có đánh lên núi không?”
“Dạ... dạ không có ạ.”
“Đã vậy, thì có liên quan gì đến ta?” Nàng thản nhiên đáp, rồi xoay người, tiếp tục ngủ.
Lương quốc và Sở quốc giao chiến liên miên nhiều năm qua. Đại Lương ngoài mạnh trong yếu, lại gặp phải hôn quân giữa thời loạn. Triều đình quanh năm áp đặt sưu cao thuế nặng, liên tục cưỡng bức trưng dụng binh lính, chỉ để phục vụ lối sống xa hoa, trụy lạc trong cung. Bách tính khổ không kể xiết, khiến khắp nơi vang tiếng oán than long trời lở đất.
Mấy tháng trước, Chu tướng quân đang trấn thủ Lô Thủy quan đã chủ động mở cổng thành, nghênh đón đại quân Sở quốc. Sau khi cúi đầu hành lễ về phía kinh thành, ông lập tức nhảy xuống khỏi tường thành, kết thúc sinh mệnh.
Từ thời điểm ấy, quân Sở như thế chẻ tre, tiến vào Đại Lương chẳng khác nào vào chốn không người.
Trong tình thế như vậy, Đại Lương bại trận chỉ là chuyện sớm muộn. Triều đình đã hoàn toàn bất lực, không đủ sức xoay chuyển càn khôn. Kinh thành bị công phá là chuyện một sớm một chiều, không có gì bất ngờ.
Ban đầu, Thu Lan còn cuống cuồng lo lắng, nhưng nghe tiểu thư nói vậy liền trấn tĩnh lại: “Tiểu thư nói cũng phải...”
Nghe đồn tân hoàng Sở quốc là bậc minh quân thần võ, vô cùng nghiêm khắc với với cấp dưới. Do đó, trong thời gian họ hành quân, chưa từng xảy ra chuyện hà hϊếp bá tánh. Nếu gặp dân làm ruộng, đại quân đều tự giác vòng đường mà đi.
Người như vậy tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ đến gây sự ở một đạo quán hoang phế này, chẳng có gì đáng phải lo. Thu Lan nghĩ vậy thì thở phào nhẹ nhõm, không nói gì nữa mà ngồi bên quạt mát cho tiểu thư nhà mình.
Nào ngờ, giấc ngủ trưa hôm ấy lại tiếp tục bị quấy rầy. Không bao lâu sau, bên ngoài bỗng vang lên âm thanh ồn ào náo loạn.
Tô Cẩm Dao nhíu mày, chống tay ngồi dậy trên đệm mềm, cất tiếng hỏi: “Sao mà ầm ĩ thế?”
“Để nô tỳ ra xem!”
Thu Lan buông quạt, vội vã chạy ra ngoài.
Tiếng động mỗi lúc một gần, chẳng mấy chốc đã vọng đến tận ngoài tường viện. Người vừa đến liền chạm mặt Thu Lan ngay tại cổng.
“Ngụy phu nhân! Người tới đây làm gì?”
Thu Lan cảnh giác nhìn Ngụy thị và đám người hầu theo sau bà ta. Theo bản năng, nàng chắn trước cửa đạo quán, không để bà ta nhìn vào bên trong.
Ngụy thị nhíu mày, vừa phủi cọng cỏ dính trên áo, vừa cất tiếng kêu: “Tô...”
Bà ta vừa thốt được một chữ liền khựng lại, đành miễn cưỡng sửa lời: “Đại tiểu thư có ở đây không?”
Bình thường mỗi khi bà ta đến đây thì đều gọi thẳng tên Tô Cẩm Dao, hôm nay lại bất ngờ đổi giọng, khiến Thu Lan càng sinh nghi, đoán chắc chẳng có việc gì tốt.
“Người tìm đại tiểu thư làm gì? Nàng ở đâu thì liên quan gì tới các người?”
“Con nha đầu chết tiệt này, sao lại ăn nói với phu nhân như thế?”
Tào ma ma đi bên cạnh Ngụy thị đột nhiên tiến lên phía trước, rồi đẩy Thu Lan ngã xuống đất, thò đầu nhìn vào bên trong viện, quay sang bẩm: “Phu nhân, đại tiểu thư đang ở trong đó.”
Nghe vậy, Ngụy thị chẳng buồn để ý đến Thu Lan, lập tức sải bước đi thẳng vào trong sân.
Thu Lan sợ bà ta gây sự với tiểu thư, liền cắn răng bò dậy, rồi chạy nhanh đến chắn trước người Tô Cẩm Dao, dang tay bảo vệ nàng.
“Các ngươi muốn làm gì?”
Ngụy thị không thèm đếm xỉa đến nàng, đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi dừng lại trên người Tô Cẩm Dao. Bà ta bĩu môi, lộ vẻ khinh thường: “Sao lại vô phép tắc như vậy? Cả gan ngủ giữa sân thế này thì bị người ngoài nhìn thấy làm sao?”
Tô Cẩm Dao nhẹ nhàng vỗ tay Thu Lan, ý bảo nàng tránh ra, rồi thong thả hỏi Ngụy thị: “Nói đi, tìm ta có chuyện gì?”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Gia Nô Ti Tiện
- Chương 1.1: Bảy năm