Chương 46

Cố Lam nắm lấy tay Tư Hoán Văn, gỡ ra từng chút một, vừa gỡ vừa nói: “Cậu nói chuyện lúc nào cũng kí©h thí©ɧ vậy à? Trong mơ của cậu có phải toàn mấy thứ 18+ không?”

Nói thật, nếu đúng vậy thật, thì Cố Lam thấy cũng khá là kí©h thí©ɧ.

Tư Hoán Văn bị chọc cười, anh ta nhìn khuôn mặt nhỏ của Cố Lam dưới ánh trăng.

Gương mặt vừa xinh đẹp lại ngầu lòi của Cố Lam giờ đây đầy vẻ cạn lời, thậm chí còn có chút tinh quái, chắc là trong đầu đang nghĩ tới chuyện gì kỳ lạ khiến khóe môi cũng nhếch lên.

Có thể thoát ra khỏi giấc mộng của Cảnh Vân Khuê mà vẫn còn cười được…

“Đây là cách giao tiếp của người lớn.”

Tư Hoán Văn nhẹ nhàng vuốt ve eo của Cố Lam, gió trên sân thượng thổi qua, gió đêm hơi lạnh, mang theo tóc của họ khẽ bay lên.

Giọng nói trầm thấp của Tư Hoán Văn như có ma lực đặc biệt, tựa như anh ta hiểu rõ trái tim của tất cả phụ nữ, sẽ là người bạn trai hay tình nhân tốt nhất.

Bầu không khí mập mờ dần dần lan tỏa.

Tư Hoán Văn nhìn chằm chằm vào mắt Cố Lam, đôi mắt luôn phủ sương mờ như in bóng dáng của Cố Lam vào đó.

Có cô, và chỉ có cô.

“Cố Lam, có lẽ, cậu có thể trở thành người duy nhất… mà tôi yêu…”

Anh ta còn chưa nói xong, Cố Lam đã bật cười.

Ban đầu cô còn cố nhịn, nhưng sau đó thật sự không nhịn nổi, bật cười ha hả, dọa cho lũ mèo trốn trong bụi cỏ trong trường chạy tán loạn.

Trong chốc lát, đừng nói không khí mập mờ gì nữa.

Ngay cả Tư Hoán Văn cũng cảm thấy buồn cười.

Cố Lam lau nước mắt nơi khóe mắt, nghiêm túc nói: “Xin lỗi, vừa nãy cậu nói gì cơ? Tôi đang bận nhịn cười. Cậu gãi eo tôi làm gì thế, thật sự nhột quá đi! Hahaha! Ngứa chết mất!”

Tư Hoán Văn: …

Trêu ghẹo kiểu này, mà cô gái này chỉ cảm thấy nhột?

Tư Hoán Văn im lặng rất lâu, suýt nữa muốn buông tay cho Cố Lam rơi tự do luôn cho rồi.

Nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy, anh đưa Cố Lam trở lại trong sân thượng, xoa xoa huyệt thái dương.

“Sao lại là cô nàng hài hước thế này.”

Du͙© vọиɠ vừa nhen nhóm trong lòng anh liền bị dập tắt hết.

Cố Lam chớp mắt, chỉ vào mình: “Cậu nói tôi hài hước? Tôi là người cực kỳ nghiêm túc và đứng đắn được không? Từ nhỏ đến lớn chưa ai nói tôi buồn cười cả.”

“Vậy chắc là do họ có tiêu chuẩn hài hước cao quá thôi.”

Tư Hoán Văn nói xong, thở dài một hơi, rồi quay đầu lại: “Về ngủ đi. Cậu sẽ không bị kéo vào giấc mơ của Cảnh Vân Khuê nữa đâu, hơn nữa tôi đoán ban ngày cậu ta cũng chẳng muốn gặp cậu.”

Cố Lam có một chuyện rất quan trọng muốn hỏi:“Cuộc sống ban đêm của mấy cậu phong phú thế này, vậy các cậu ngủ lúc nào thế?”

“Vào thế giới của mấy cậu lúc nào cũng là ban đêm à?”

Tư Hoán Văn giải thích: “Thời gian hai bên trôi khác nhau. Ngủ thì… trong mơ cũng ngủ được, ban ngày cũng ngủ được, không quan trọng.”

Cố Lam rất chú trọng đến chất lượng giấc ngủ.

Hôm nay đầu óc cô rất rối, nhưng rối mấy cũng phải ngủ, mai còn phải đi học.

Về đến ký túc xá, Cố Lam vừa nằm xuống giường là ngủ như chết.

(¦3[▓▓]

Cô ngủ có vẻ rất ngon, khóe môi còn hơi cong lên, như đang mơ đẹp.

Tư Hoán Văn nhìn Cố Lam một lúc, giơ tay nhẹ nhàng đắp chăn cho cô.

Lúc này, Diêm Tiêu – người lẽ ra cũng đã vào giấc mơ – đột nhiên mở mắt.

Ánh mắt phức tạp nhìn Tư Hoán Văn đắp chăn cho Cố Lam.

Trong đầu vang lên một câu như phát lại tự động:“Cậu ta thích cậu rồi đó.”

Hừ, làm gì có chuyện cậu ta thích anh.

Nhưng mà, Cố Lam này, có vẻ đang dây dưa với Tư Hoán Văn?

Diêm Tiêu nghĩ thế, vô thức dịch lại gần mép giường.

Anh ta rất ghét đồng tính.

Thế giới của anh ta khác hoàn toàn thời đại này, đó là một thời đại tràn ngập thần bí và sức mạnh, mà anh ta, đã có ít nhất năm mươi người đàn ông muốn sinh con với mình.