Chương 30

Mặc áo vest trắng, dáng người thẳng tắp, nhưng chỉ cao có một mét sáu, đến mức Cố Lam có thể cúi xuống nhìn cô giáo.

Với một người đàn ông, kiểu con gái nhỏ nhắn, đáng yêu mà lại trí thức thế này rất được yêu thích.

Cô giáo hỏi xong, không thấy Cố Lam trả lời, chẳng hiểu sao lại hơi ngại.

“Em… sao không nói gì? Tên em là gì?”

Cố Lam lên tiếng.

“Em tên là Lôi Phong sống mãi.”

Cô giáo: …

Diêm Tiêu đi đến góc hành lang, không ngờ ở đó lại có một người đàn ông với dáng vẻ bất cần đời đang đứng.

Tư Hoán Văn khoanh tay dựa vào tường, trong tay cầm một quyển sách, dường như đọc rất chăm chú.

Tay của anh rất đẹp.

Mười ngón tay trắng trẻo thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, bóng móng ánh lên sắc hồng nhạt đầy khỏe mạnh.

Diêm Tiêu thấy Tư Hoán Văn, nhưng lười mở miệng, cứ coi như không thấy mà tiếp tục bước đi.

Tư Hoán Văn gập sách lại, mở miệng.

“Diêm Tiêu, mọi thứ bắt đầu thay đổi rồi.”

Diêm Tiêu dừng bước, không quay đầu, nhìn về phía trước.

“Hửm?”

Tư Hoán Văn bật cười.

“Cậu vừa rồi cũng thấy Cố Lam rồi đấy, thằng nhóc đó… sáng nay ở riêng với Hoa Dận cả buổi, còn nắm tay Hoa Dận nữa.”

Diêm Tiêu hơi nhíu mày: “Rồi sao? Liên quan gì đến tôi?”

Diêm Tiêu nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi ở hành lang.

Thằng nhóc tên Cố Lam đó, đúng là một kẻ gan to bằng trời, dám mò vào ký túc xá bọn họ, còn chủ động trêu chọc trăn.

Cũng coi như có bản lĩnh đấy.

Nghĩ đến đây, Diêm Tiêu theo bản năng quay đầu lại, vô thức nhìn thấy bóng lưng thân mật của Cố Lam và cô giáo.

Lúc này, anh chẳng cảm thấy gì.

Nhưng Tư Hoán Văn thì mở miệng nói: “Liên quan chứ. Tôi nghi ngờ, Cố Lam thích đàn ông.”

Diêm Tiêu hoàn toàn không hứng thú với chuyện này, anh lạnh lùng liếc nhìn Tư Hoán Văn một cái, rồi nhấc chân chuẩn bị tiếp tục bước đi.

Nam thích nữ, nam thích nam, nữ thích nữ hay chẳng thích ai, anh đều không quan tâm.

Tư Hoán Văn thấy Diêm Tiêu như vậy, liền dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bìa cuốn sách trong tay.

“Yêu đàn ông cũng chẳng sao, nhưng nếu người mà Cố Lam thích là cậu thì sao?”

Lông mày của Diêm Tiêu lập tức nhíu chặt.

Tư Hoán Văn thấy Diêm Tiêu có phản ứng thì càng cảm thấy thú vị.

Anh ghét nhất là cuộc sống tẻ nhạt, góp vui thì đương nhiên càng đông càng tốt.

Tư Hoán Văn đứng dậy, bước đến bên cạnh Diêm Tiêu, nhìn về phía cửa lớp học của Cố Lam.

Cố Lam vẫn chưa rời đi, đang đứng trước cửa nói chuyện với cô giáo, từ góc nhìn của Tư Hoán Văn và Diêm Tiêu, tư thế hai người như thể đang dính sát vào nhau.

Diêm Tiêu cười lạnh một tiếng.

“Cậu nói cậu ta thích tôi? Cậu ta thích phụ nữ.”

“Đừng có vô cớ gây chuyện.”

Tư Hoán Văn lắc đầu: “Không, đây chỉ là che giấu thôi. Giống như việc trước đây Cố Lam từng trêu chọc An Mặc Mặc, đó cũng chỉ là một cách ngụy trang xu hướng giới tính của cậu ta.”

Tư Hoán Văn nói rất có lý.

“Diêm Tiêu, cậu nghĩ xem, tại sao cậu ta lại liều mình xông vào ký túc xá của bọn mình?”

“Chẳng lẽ cậu ta không biết, ký túc xá của bọn mình đầy chuyện ma quái, tầng 4 có rất nhiều người vào rồi chẳng bao giờ ra?”

“Chưa kể, bọn mình là những ‘quái vật’ thế nào, trong lòng ai cũng rõ.”

Diêm Tiêu không lên tiếng nữa, ánh mắt anh ta nhìn về phía Cố Lam, bất giác ngẩn người.

Bọn họ là một nhóm “quái vật” tụ lại với nhau.

Chỉ có họ mới biết.

Diêm Tiêu cảm thấy, biết đâu Cố Lam cũng giống bọn họ, là người từ một “thế giới” khác đến.

Diêm Tiêu mở miệng, giọng trầm thấp, khàn khàn mang theo vẻ quyến rũ đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành.

“Có lẽ cậu ta là cùng loại với chúng ta.”

“Tôi vẫn đang quan sát.”

Ánh mắt mơ màng của Tư Hoán Văn đầy ý cười.

“Quan sát hả, cậu ta cũng đang quan sát cậu đấy. Cố Lam học ở trường này hai năm rồi, sao có thể không biết bọn mình là ai?”