Chương 29

Tiêu Huy có chút sợ Diêm Tiêu, không phải là nỗi sợ trong ý thức, mà là phản ứng của cơ thể.

Anh ta từng bị Diêm Tiêu đánh một trận, suýt chút nữa mất mạng, khiến giờ đây mỗi lần nhìn thấy Diêm Tiêu, cơ thể anh ta lại tự động run rẩy.

Diêm Tiêu cúi đầu nhìn chằm chằm Tiêu Huy, ánh mắt đen kịt đầy mất kiên nhẫn, lông mày cũng cau lại, chẳng buồn nói lời dư thừa.

“Cút!”

Tiêu Huy chống tay đứng dậy.

Rõ ràng, anh ta rất muốn nói mấy câu mạnh miệng để giữ thể diện, nhưng nghẹn mãi mới bật ra một câu —

“Được.”

Cố Lam đứng bên bật cười.

“Tiêu Huy, năng lực của cậu chỉ giỏi bắt nạt phụ nữ, bắt nạt kẻ yếu, gặp người mạnh thì đến cái rắm cũng không dám thả?”

Trong nguyên tác, Tiêu Huy là nam chính, làm màu chẳng cần logic, chỉ cần nữ chính thiếu cái gì, cần cái gì, anh ta đều có thể xuất hiện hoàn hảo để giải nguy.

Tiếc là hào quang nam chính của anh ta lại hoàn toàn vô dụng với người của phòng 444.

Nếu như đúng như hệ thống nói, người của phòng 444 đều là phản diện bước ra từ truyện khác, thì mức độ nguy hiểm của họ cao hơn Tiêu Huy mấy bậc.

Tiêu Huy nghe thấy lời mỉa mai của Cố Lam, sắc mặt và biểu cảm đều cực kỳ khó coi.

Anh ta chỉnh lại quần áo, lạnh lùng cười.

“Tao chỉ không muốn sinh chuyện thôi. Mày tưởng mình có chút sức lực thì ghê gớm lắm sao?”

Cố Lam gật đầu: “Có thể ném cậu ra ngoài, đúng là sảng khoái.”

Diêm Tiêu chẳng buồn nói thêm, cũng không muốn quản chuyện bao đồng, thấy Tiêu Huy tránh đường thì sải chân bước về phía trước.

Chiếc quần dài màu đen theo bước chân anh khẽ lướt qua, phác họa lên những đường cơ bắp hoàn hảo.

Cố Lam vẫn còn nhớ rõ tám múi cơ bụng hoàn mỹ và vết sẹo dài phía sau lưng anh.

Diêm Tiêu chắc chắn cũng có câu chuyện của riêng mình.

Diêm Tiêu chuẩn bị rời đi, Cố Lam cũng không muốn lãng phí thời gian, quay đầu nói với cô giáo đang lo lắng: “Chưa tan học mà, tiếp tục về lớp học chứ?”

Cô giáo lo lắng nhìn Cố Lam rồi lại nhìn Diêm Tiêu, thở dài một tiếng thật sâu.

“Em à… em chủ động đánh người là không đúng đâu, sẽ bị ghi lỗi đấy. Cứ nói là do cô không xử lý tốt là được.”

Cô giáo này hình như là kiểu người hiền lành quá mức, còn hơi ngốc nữa.

Cố Lam nghiêng đầu, đuôi tóc kiểu sói phía sau cũng nhẹ nhàng lắc theo động tác của cô.

Cố Lam nói: “Không cần quan tâm nhiều như vậy. Long thiếu gia bá đạo… à không, Tiêu đại thiếu gia sẽ không còn mặt mũi nào mà đi rêu rao chuyện này ra ngoài đâu.”

“Nếu không, toàn trường sẽ biết Tiêu đại thiếu gia bị tôi — dùng một tay —”

Sắc mặt Tiêu Huy tái mét, có thể nói là xanh xanh tím tím, môi mím chặt.

Gương mặt “như được tạc bằng dao” tiêu chuẩn của bá tổng nam chính, giờ phút này đã lộ rõ!

Mặt của Tiêu Huy đúng là giống như bị dao khắc vậy, đau khổ vô cùng.

Tiêu Huy lạnh giọng nói: “Hừ, mày cứ đợi đấy.”

Cố Lam nói: “Tôi đợi tiếng chuông tan học vang lên để đi vệ sinh. Cô ơi, mình đi thôi.”

Cô giáo vẫn còn lo lắng, nhưng thực sự cũng rất ghét Tiêu Huy, cô lên tiếng.

“Em học sinh kia, em cũng nhanh quay lại lớp đi. Có chuyện gì, để tan học rồi nói.”

Tiêu Huy mặt lạnh tanh: “Không cần!”

Anh ta còn định nói gì đó, nhưng Cố Lam đoán chắc là anh ta sợ phá hỏng hình tượng bá đạo, nên chỉ buông một câu rồi bỏ đi.

Phải nói rằng, bóng lưng của Tiêu Huy so với Diêm Tiêu, đúng là một trời một vực — một bên là mãnh thú, một bên là thỏ rừng.

Sau khi Tiêu Huy rời đi, Cố Lam và cô giáo chuẩn bị quay lại lớp học.

Khi vẫn chưa bước vào lớp, cô giáo cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:“Cảm ơn em đã bênh vực cô. Em tên là gì?”

Góc nghiêng của cô ấy rất đẹp, tóc màu hơi nhạt, được buộc gọn gàng sau đầu.