Chương 21

Cố Lam ngẩng đầu nhìn về phía Vân Triết đang nằm ở giường gần cửa.

Vì ký túc xá được cải tạo từ nhiều phòng gộp lại với nhau, nên mỗi người đều có một chiếc giường đơn riêng, nhìn qua thì giường nào cũng khá ổn.

Giường của Vân Triết làm bằng gỗ, trên giường bày rất nhiều máy chơi game.

Cậu ta nằm trên giường, trừng mắt nhìn trần nhà, trong mắt hoàn toàn không có dấu hiệu buồn ngủ, nhìn chẳng khác nào một con robot.

Diêm Tiêu thì ngủ cùng một dãy với Vân Triết, ở gần cửa ra vào, cau mày lại, kéo chăn trùm lên đầu, xoay người quay lưng lại với Cố Lam, rõ ràng là đang giận vì bị đánh thức.

Còn Hoa Dận chắc là đi thu thập tư liệu đâu đó, không có mặt.

Giường của Cố Lam và Hoa Dận giống nhau, đều ở vị trí giữa hai bên giường.

Giường của Hoa Dận nằm giữa Vân Triết và Từ Hoán Văn, còn giường của Cố Lam thì nằm giữa Diêm Tiêu và Cảnh Vân Khuê.

Hôm qua Cố Lam không để ý mấy ai ngủ ở đâu, bây giờ cô mới thấy vị trí giường của mình hơi… kỳ kỳ?

Cô phải nằm đối chân với Diêm Tiêu và đối đầu với Cảnh Vân Khuê? Hay là đầu cô lại đối với chân của Cảnh Vân Khuê?

Cố Lam im lặng một lúc, nhìn Diêm Tiêu đang quấn trong chăn với vẻ mặt cáu gắt, cô thật sự không muốn để đầu mình đối diện với chân của anh ta, vì vậy cô chuẩn bị lên giường ngủ cho đã.

Từ Hoán Văn uể oải tựa vào đầu giường, vị trí của anh ta là phía trong sát tường, Cố Lam thì đang đứng ở cửa, đúng lúc bị ánh mắt của anh ta nhìn thẳng vào.

Anh ta cất tiếng, giọng nói mang theo sự khàn khàn đặc trưng của buổi sáng sớm, lại trầm thấp như tiếng cello, đường nét giọng nói vô cùng quyến rũ.

“Yo, hình như tôi vừa nghe được thứ gì không nên nghe thì phải. Cậu nói gì đấy? Cậu thật sự không phải loại người đó à? Đừng đi, để tôi nghe cậu giải thích?”

“Mấy lời thế này… thật sự là không nên nói đâu nha.”

Nói đến đây, Từ Hoán Văn lộ ra biểu cảm bất cần đời quen thuộc.

“Tôi còn tưởng, cậu không về cả đêm qua là bị Cảnh Vân Khuê chơi đến hỏng rồi chứ.”

Cố Lam nghe xong câu đó, cứ cảm thấy có gì đó sai sai: “Chơi đến hỏng rồi???”

Lúc này, Vân Triết lên tiếng, giọng điệu không chút cảm xúc, nhưng chính vì thế mà lời cậu ta nói lại càng có sức nặng.

“Cảnh Vân Khuê không chấp nhận bạn cùng phòng mới đến ký túc.”

“Mỗi bạn cùng phòng, bất kể thế nào, cuối cùng đều bị Cảnh Vân Khuê phủ định.”

Từ Hoán Văn hình như rất thích trò chuyện với Cố Lam, anh ta thấy Cố Lam có thể nguyên vẹn bước vào, trong khi Cảnh Vân Khuê lại như thể chạy trốn, cảm thấy xem trò này thật sự thú vị.

Anh ta nói tiếp: “Nếu không phải khi nhập học bọn tôi ký thỏa thuận mỗi năm không được rời khỏi trường quá 20 lần, thì Cảnh Vân Khuê đã chuyển đi từ lâu rồi.”

“Cảnh Vân Khuê thậm chí ngày nào cũng muốn xử lý bọn tôi.”

Nói đến đây, Từ Hoán Văn cười khẽ.

“Con trăn kia, ban đầu vốn định dùng để cắn người thứ hai bước vào ký túc là Hoa Dận, nhưng Hoa Dận cũng là một kẻ biếи ŧɦái, hình như Cảnh Vân Khuê không thành công.”

“Vậy nên, vấn đề là đây: Cố Lam, rốt cuộc cậu vượt qua được bài kiểm tra kiểu gì?”

Cố Lam: …

Ờ…

Cố Lam trầm mặc.

Cô im lặng một lúc rồi lên tiếng.

“Tôi có thể không nói được không?”

Từ Hoán Văn lắc đầu: “Không được đâu nha. Nếu cậu không nói, tôi sẽ đá cậu ra ngoài ngay bây giờ đấy. Cửa ký túc sẽ không mở ra với những đứa trẻ không thành thật đâu.”

Cố Lam thực sự buồn ngủ lắm rồi, cô không muốn tắm, không muốn nói nhiều, chỉ muốn ngủ một giấc cho đã.

Cô ngồi xuống giường của mình, ngáp một cái.