Cô thậm chí còn nghi ngờ, Cảnh Vân Khuê thật ra không hề có hai nhân cách, cả hai đều là do anh ta tự diễn ra.
Như vậy thì cuộc sống sẽ thú vị hơn một chút.
Nhưng đó chỉ là suy đoán từ góc độ “độc giả” của cô mà thôi.
Cố Lam nghĩ rất nhiều thứ, quên cả mở miệng, mà Cảnh Vân Khuê hình như cũng không để ý, giọng nói của anh ta vẫn dịu dàng như cũ, dịu dàng đến mức khiến người ta quên cả nỗi sợ bóng tối.
“Cậu đi lộn đường à? Đây là tầng bốn rồi.”
Cố Lam hoàn hồn: “Tôi chính là muốn lên tầng bốn, tôi mới chuyển đến hôm qua, tôi tên là Cố Lam.”
“Cố Lam à…”
Cảnh Vân Khuê nhẹ nhàng gọi tên Cố Lam, giọng nói mềm mại như người tình, khiến lòng người như tan chảy.
“Cố Lam… thật là cái tên hay. Chắc chắn cũng đáng yêu như lời người ta nói.”
Giọng anh ta chậm rãi vừa phải, cả nhịp điệu cũng khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
Anh ta đang cố dụ dỗ Cố Lam.
Nhưng Cố Lam nghe xong lời của Cảnh Vân Khuê lại gật đầu: “À đúng rồi, tôi đúng là rất dễ thương, tôi cũng biết mà.”
Cảnh Vân Khuê: …?
Câu trả lời của Cố Lam hơi ngoài dự đoán của Cảnh Vân Khuê, dù sao thì người bình thường cũng không mặt dày đến mức nói ra câu đó.
Cố Lam lúc này buồn ngủ sắp chịu không nổi, cô có cảm giác bà ngoại đã mất của mình đang vẫy tay gọi, muốn đưa cô đi.
Cô xoa xoa thái dương, nói: “Ờm… tôi có thể vào nghỉ ngơi được không, tôi buồn ngủ quá.”
Cảnh Vân Khuê lặng lẽ nhìn Cố Lam, giọng vẫn dịu dàng: “Tất nhiên rồi. Cậu chưa có chìa khóa đúng không, để tôi mở cửa giúp.”
“Cảm ơn nha.”
Cố Lam bước đến bên cạnh Cảnh Vân Khuê, nhìn anh ta lấy chìa khóa ra mở cửa ký túc, cô còn đang định nói gì đó thì Cảnh Vân Khuê bất ngờ bật cười khẽ.
“Tôi khuyên cậu nên đi tắm trước đã.”
Ký túc xá của bọn họ không cần những thứ dơ bẩn nữa.
Cảnh Vân Khuê mỉm cười nghĩ như thế.
Cố Lam quay đầu lại “Hả?” một tiếng, cái buổi sáng chưa kịp đánh răng này, suýt nữa khiến cô tiễn Cảnh Vân Khuê đi luôn.
Cảnh Vân Khuê lập tức lùi về sau ba bước, sắc mặt trầm xuống.
Dù vậy, giọng nói của anh ta vẫn rất nhẹ nhàng: “Tôi khuyên cậu nên đi đánh răng trước.”
Cố Lam: Ờ…
“Cái đó, nghe tôi giải thích, là vì tôi thức đêm viết luận văn nên…”
Cố Lam rất sĩ diện!
Cô khó khăn lắm mới được vào ở phòng 444, sao có thể để lại ấn tượng xấu với bạn cùng phòng được chứ!!!
Cô không phải là người như vậy mà!
“Bình thường tôi ngày nào cũng đánh răng, tôi còn mua cả nước súc miệng nữa, thật mà…”
Cố Lam từng bước ép sát, Cảnh Vân Khuê từng bước lùi về sau.
Nụ cười trên mặt Cảnh Vân Khuê bắt đầu cứng lại: “Được rồi, tôi biết rồi! Cậu mau vào đi! Mau vào đi!”
Cố Lam phát điên rồi.
“Tôi thật sự —”
Cảnh Vân Khuê cũng sắp chịu hết nổi.
Ban đầu anh ta chỉ định trêu chọc người mới vào, cho nên mới chờ sẵn trước cửa ký túc xá, ai ngờ kế hoạch còn chưa bắt đầu, đã bị một mùi đặc biệt làm cho tan tành.
Cảnh Vân Khuê rời đi.
Cố Lam đứng trước cửa, vò đầu bứt tóc, vẫn không ngừng giải thích.
“Tôi thật sự — tôi, tôi… tôi uống nhiều nước nóng mà! Tôi thật sự uống nhiều nước nóng lắm, Cảnh Vân Khuê, nghe tôi giải thích đi!”
“Tôi thật sự không phải kiểu người như vậy! Tôi thật sự không phải!”
“Cậu đừng đi, nghe tôi nói đã!”
Cố Lam gần như sụp đổ, lúc này, từ trong ký túc vang lên giọng lạnh lùng của Diêm Tiêu: “Sáng sớm ra! Ở cửa ồn cái gì vậy!”
Diêm Tiêu hình như đang bực vì bị đánh thức.
Cố Lam bước vào ký túc xá, Từ Hoán Văn bật đèn trong phòng, Cố Lam nheo mắt lại để thích nghi với ánh sáng, rồi nghe thấy giọng nói đều đều không chút cảm xúc của Vân Triết: “Xác suất Cố Lam và Cảnh Vân Khuê xảy ra xung đột trước cửa là… 92%.”