Như thể đã đoán trước được.
Từ Ân Ân nhớ lại lời của gã đàn ông bỉ ổi lúc nãy, cô đoán Lâm Kinh Chu chắc chắn là thấy chuyện bất bình ra tay cứu trợ, sau đó đã ẩu đả với người ta.
Từ Ân Ân đi đến bên cạnh Lâm Kinh Chu, nhíu mày quan tâm nói: "Cậu không sao chứ? Cậu có biết tôi lo cho cậu lắm không!"
Lâm Kinh Chu không hề động lòng, giọng điệu lạnh lùng vạch trần: "Cô lo cho một triệu của cô thì có?"
Với mối quan hệ của họ, phản ứng của Từ Ân Ân quả thật có hơi quá.
Từ Ân Ân giật giật khóe miệng: "Đừng nói vậy chứ."
Lâm Kinh Chu mày hơi nhướng lên, dường như có một nhận thức mới về Từ Ân Ân, người vừa keo kiệt lại vừa ham tiền. Ngay khi cậu nghĩ rằng cô sẽ nói ra những lời cảm động sâu sắc, thì kết quả thực tế lại cho cậu biết: Cậu nghĩ nhiều rồi.
Bởi vì cậu nghe thấy cô nói: "Trong một triệu này không phải còn có năm trăm nghìn của cậu sao? Tôi đây chẳng phải cũng là đang lo cho cậu à?"
Người ham tiền vẫn là người ham tiền, không có một chút thay đổi nào.
Lâm Kinh Chu nhếch môi, rất qua loa: "Cảm ơn."
Từ Ân Ân xua tay, giọng điệu thoải mái: "Với tôi còn khách sáo làm gì? Cộng sự tốt mà, là việc nên làm."
Tiếp theo, trong lúc Lâm Kinh Chu phối hợp lấy lời khai, Từ Ân Ân cũng xem được đoạn camera giám sát về đầu đuôi sự việc.
Trong camera giám sát, một mỹ nữ đang đứng gần quán cà phê đợi người. Gã đàn ông gầy gò bỉ ổi đi ngang qua cô ấy, liền đưa bàn tay heo mặn ra sờ mông cô ấy một cái.
Sau đó cô mỹ nữ kia hét lên một tiếng, gã gầy gò chửi bới định bỏ đi, Lâm Kinh Chu liền nhấc chân dài, tung một cú đá vào ngực, gã gầy gò lập tức ngã ngồi trên đất, đau đớn kêu la.
Có thể thấy cú đá này không hề nhẹ.
Thảo nào gã gầy gò nói nội thương, ban đầu Từ Ân Ân không tin, xem xong camera giám sát, cô tin rồi.
Sau khi biết được sự thật, cuối cùng Từ Ân Ân cũng có thể yên tâm. May quá, cộng sự vẫn còn dùng được.
Làm xong biên bản, vị mỹ nữ được Lâm Kinh Chu trượng nghĩa giúp đỡ còn đặc biệt đến cảm ơn cậu.
Hai người từ đồn cảnh sát đi ra, Từ Ân Ân liền khen ngợi Lâm Kinh Chu: "Được đấy, thấy việc nghĩa hăng hái làm, anh hùng cứu mỹ nhân, đáng được biểu dương."
Sắc mặt Lâm Kinh Chu điềm nhiên, không tiếp tục chủ đề này nữa: "Các cô dạo phố xong rồi à?"
"Ừm." Từ Ân Ân đi nhanh hai bước, đuổi kịp bước chân dài của Lâm Kinh Chu, kích động nói: "Tôi nói cho cậu nghe, hôm nay tôi gặp được một kẻ tiêu tiền ngu ngốc."
"?" Từ khi quen biết Từ Ân Ân, dự cảm không lành ngày càng nhiều.
Lâm Kinh Chu đi chậm lại, nghe cô nói: "Kẻ tiêu tiền ngu ngốc đó nói trong trung tâm thương mại, hễ là cửa hàng tôi đã ghé qua, thì sẽ tặng miễn phí các mẫu mới trong cửa hàng cho tôi. Cậu nói xem có phải là kẻ tiêu tiền ngu ngốc không?"
Kẻ tiêu tiền ngu ngốc chính hiệu: "..."
Lâm Kinh Chu dừng bước, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô, nói thẳng: "Có khả năng nào, tôi chính là kẻ tiêu tiền ngu ngốc đó không."
Bây giờ không có ống kính quay, cho nên Lâm Kinh Chu cũng không định giấu diếm Từ Ân Ân.
Từ Ân Ân như thể nghe được chuyện cười gì đó, phá lên cười: "Cậu đùa cái gì vậy? Cậu mà có nhiều tiền như thế thì còn không trả nổi tiền thuê nhà à?"
Lâm Kinh Chu vừa định nói gì đó thì thấy một chiếc xe thương mại dừng lại trước mặt họ. Trương Khải từ trên xe bước xuống, hỏi Lâm Kinh Chu: "Có chuyện gì vậy?"
Lúc đó Trương Khải quá vội vàng, không nghĩ ngợi gì mà lái xe thẳng đến đồn cảnh sát, nhưng anh ta quên mất đây là phố thương mại trung tâm thành phố. Quãng đường mười phút mà anh ta phải đi vòng một vòng lớn, kẹt xe trên đường hơn hai mươi phút mới đến nơi.
Từ Ân Ân kể lại sự việc cho Trương Khải nghe, Trương Khải yên tâm hơn.
Giây tiếp theo, Trương Khải lại lo lắng: "Hai người đã xem tin tức trên mạng chưa?"