"Được ạ, vậy bạn của ngài tên là gì?"
"Từ Ân Ân."
Người đàn ông ngừng một lát, rồi lại cẩn thận hỏi: "Có thể miêu tả ngoại hình của người bạn này của ngài được không ạ? Như vậy sẽ tiện cho họ tìm người trong trung tâm thương mại."
Lâm Kinh Chu không chút cảm xúc nói: "Là nữ, cô ấy mặc một chiếc váy dài màu trắng ngà."
Nói xong, Lâm Kinh Chu lại chậm rãi bổ sung một câu: "Trông rất xinh đẹp."
Người đàn ông đầu dây bên kia đã ghi nhớ, thì ra là câu chuyện thái tử hạ phàm cứu Lọ Lem.
Trước khi cúp máy, Lâm Kinh Chu chậm rãi nói: "Tất cả những thứ cô ấy lấy đều tính vào sổ của tôi, nhưng không được nhắc đến tên của tôi."
Thế này xem như là một người cộng sự tốt rồi nhỉ?
Lúc Phó Uyển từ trong cửa hàng thương hiệu đi ra, cả khuôn mặt đều đen sì.
Sắc mặt của Diệp Lan và Tần Chiêu Nam cũng không tốt lắm, nhưng hai người họ không biểu hiện rõ ràng như vậy.
Thế nhưng, đương sự Từ Ân Ân, người không tốn một xu mà lại thu hoạch đầy tay, sắc mặt lại nhạt như nước ốc, như thể đang nói: Đây không phải là thao tác thường ngày sao? Có gì đáng để khoe khoang chứ.
[Lúc trước những ai đã nghi ngờ thực lực tài chính của Từ Ân Ân? Mau ra đây, để trẫm xem mặt các người có đủ sưng không!]
[Cái này cũng không thể chứng minh thực lực tài chính của cô ấy? Chỉ có thể chứng minh địa vị của cô ấy tương đối cao thôi. Hơn nữa, cũng có thể là ông lớn đơn phương theo đuổi, vì để có được nụ cười của người đẹp cũng không chừng.]
[Nghe nói chủ tịch tập đoàn Thịnh Cảnh là một ông già gần bốn mươi tuổi, ông ta tốt với Từ Ân Ân như vậy có phải là có ý đồ gì không?]
Dưới sự đi cùng của giám đốc trung tâm thương mại Trương Nghiên, Phó Uyển không dám dễ dàng bước vào các cửa hàng thương hiệu khác nữa.
Cứ vào một cửa hàng, các mẫu mới bên trong lại được gói lại cho Từ Ân Ân. Cô ta và các khách mời khác hoàn toàn trở thành người làm nền cho cô, căn bản không dám dạo phố, dạo phố chính là cho Từ Ân Ân cơ hội để khoe khoang địa vị.
Nhưng mấy người lại không tiện rời đi ngay, dù sao thì họ mới chỉ dạo một cửa hàng. Bây giờ ai mà đề nghị không dạo nữa trước, chẳng phải là gián tiếp thừa nhận không bằng Từ Ân Ân sao?
Dù có phải cắn răng cũng phải dạo cho xong con phố này.
Nhưng ngoài ba vị khách mời nữ không dám dạo phố, bản thân Từ Ân Ân thật ra cũng không dám dạo phố bừa bãi nữa.
Cô sống hai mươi bốn năm, lần đầu tiên được hưởng đãi ngộ thế này, cô hoang mang lắm, rất chột dạ.
Cầm những thứ không phải mình đáng được nhận, trong lòng thật không yên.
Thế là mới có cảnh tượng hiện tại, mấy người đi bộ mấy vòng trong trung tâm thương mại, không ai bước vào cửa hàng nào, chỉ đứng ngoài cửa xem xem, sau đó lại làm ra vẻ mặt không có hứng thú, đi thẳng về phía trước không thèm ngoảnh đầu lại.
Cuối cùng, Diệp Lan là người xoa xoa đôi chân, nhíu mày nói trước: "Tôi hơi đói rồi, hay là chúng ta đi ăn cơm đi."
Dạo phố không mệt, nhưng bây giờ họ hoàn toàn là đang đi bộ trong trung tâm thương mại.
Sức lực và sự hứng khởi tiêu hao khi đi bộ và dạo phố hoàn toàn khác nhau.
Tần Chiêu Nam và Phó Uyển cũng có chút đi không nổi nữa, dù sao thì bình thường cũng không có buổi huấn luyện cường độ cao như vậy.
Còn Từ Ân Ân thì khác, với tư cách là một nhân viên văn phòng thời đại mới, số bước đi hàng ngày trên ứng dụng sức khỏe vượt quá mười nghìn là chuyện thường. Quãng đường này đối với cô mà nói chỉ như mưa phùn.
Phó Uyển giả vờ miễn cưỡng nói: "Được thôi, vậy chúng ta đến thẳng quán cà phê tìm họ, cùng nhau đi ăn cơm."
Bốn người từ trung tâm thương mại đi ra, bước vào quán cà phê.
Từ Ân Ân thấy ba vị khách mời nam đang ngồi ở góc, cô nhíu mày: Người cộng sự tốt to đùng của mình đâu rồi?
Không thấy bóng dáng của Lâm Kinh Chu.