Chương 33: Tôi không có, cô đừng nói bậy!

[Không hiểu thì hỏi, đây là cảnh giới cao nhất của người giàu sao? Coi vật ngoài thân như cỏ rác.]

[Từ Ân Ân: Tôi không giống các người, các người chịu trách nhiệm quê mùa, tôi chịu trách nhiệm phá vỡ sự tầm thường!]

[Aaa! Khi nào tôi mới có thể như Từ Ân Ân, nhìn chiếc váy mấy chục nghìn tệ như nhìn rau cải trắng chứ!]

[Tôi thấy biểu cảm của cô ấy, cảm giác như cô ấy không thích chiếc váy này lắm, chẳng lẽ là thấy chiếc váy này không xứng với cô ấy?]

[EQ cao: Tôi không thích tiêu xài quá độ vào những vật ngoài thân này, quê mùa lắm. EQ thấp: Chiếc váy này xấu quá, không xứng với tôi.]

Phó Uyển: "..." Cô thanh cao! Cô tuyệt vời! Cô nét như Sony!

Nhân viên bán hàng vừa nghe là biết không có cửa rồi. Cô ta làm bán hàng bao nhiêu năm, nhìn người cũng có kinh nghiệm.

Từ lúc bước vào cửa, cô ta đã phát hiện trang phục và trang sức của Từ Ân Ân rõ ràng không cùng đẳng cấp với ba vị cô chiêu còn lại, hơn nữa Từ Ân Ân đối với quần áo trong cửa hàng chỉ nhìn chứ không hỏi, thậm chí còn chưa hề chạm tay vào.

Một là Từ Ân Ân thật sự khiêm tốn, không vừa mắt.

Hai là người giàu giả, nghèo còn ra vẻ.

Trực giác mách bảo cô ta, Từ Ân Ân là vế sau.

Cái gì mà không tiêu xài quá độ vào vật ngoài thân, tưởng mình chưa từng thấy người giàu sao?

Những người đến cửa hàng của họ tiêu tiền không giàu thì cũng sang.

Theo kinh nghiệm của cô ta, đại đa số càng có tiền thì yêu cầu về chất lượng cuộc sống càng cao.

Những bà vợ nhà giàu thực thụ, ngay cả một tấm thảm trải trước cửa nhà cũng phải có giá từ bảy chữ số trở lên.

Làm người có mấy ai thật sự không quê mùa đâu.

Giả tạo.

Nhân viên bán hàng khẽ hừ một tiếng, không nhịn được mà đảo mắt, lập tức định vị con người Từ Ân Ân trong lòng.

Cô ta cũng không định lãng phí biểu cảm để phục vụ Từ Ân Ân nữa, cô ta quay người sang nở nụ cười nịnh nọt với Tần Chiêu Nam ở bên cạnh, bắt đầu giới thiệu quần áo cho cô ấy.

Cơ hội tốt như vậy bày ra trước mắt, Phó Uyển đâu muốn dễ dàng bỏ qua cho Từ Ân Ân. Hôm nay cô ta nhất định phải để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của Từ Ân Ân!

Phó Uyển cười khinh miệt, giọng điệu như vô tình vạch trần, nói một cách ngỡ ngàng: "A... không phải là cô không có tiền đấy chứ?"

Lập tức, mọi ánh mắt trong cửa hàng quần áo nữ đều đổ dồn về phía Từ Ân Ân.

Nhân viên bán hàng bên cạnh cũng quay đầu lại hóng chuyện. Cô ta bán hàng hiệu cao cấp lâu như vậy, ghét nhất là loại người không có tiền còn ra vẻ này. Có thể thấy loại người này bị vả mặt, cô ta có mơ cũng sẽ cười đến tỉnh.

Trong cửa hàng im lặng đến lạ thường, tất cả đều đang đợi câu trả lời của Từ Ân Ân.

Một lúc lâu sau, Từ Ân Ân không chút để tâm mà khẽ cười: "Tôi mua chiếc váy này, cô có thể nhận được bao nhiêu hoa hồng?"

Phó Uyển: "?"

Từ Ân Ân: "Cửa hàng này một tháng trả cho cô bao nhiêu tiền mà cô lại tích cực chào hàng như vậy? Chiếc túi hàng hiệu trên người cô không phải là dựa vào công việc làm thêm này để tích cóp đấy chứ?"

[Tôi đã nói là có gì đó không ổn mà, sao Phó Uyển lại tích cực hơn cả nhân viên bán hàng vậy? Không phải thật sự là người được cài vào làm mồi trong cửa hàng này đấy chứ?]

[Nhân viên bán hàng còn không khoa trương bằng cô ta, chỉ thiếu điều giật tiền từ trong túi của Từ Ân Ân ra thôi!]

[Tôi thấy Phó Uyển chỉ là quá nóng vội, thật ra tôi cũng rất mong chờ Từ Ân Ân dùng việc tiêu tiền để chứng minh thực lực tài chính của mình.]

Phó Uyển lo lắng giải thích: "Tôi không có, cô đừng nói bậy!"

Nhân viên bán hàng ở bên cạnh nghe cuộc đối thoại căng như dây đàn của hai người, vội vàng đứng ra làm chứng cho Phó Uyển: "Tôi có thể chứng minh vị khách này không phải là nhân viên nội bộ của cửa hàng chúng tôi."